Friday, December 26, 2014

Phép Thuật

thơ Xanh Thỵ Nhạn Trắng



Tranh do X.T.N.T. vẽ


Như một viên đá vô tình
Anh nằm im, để em tình cờ vấp ngã
Nỗi trượt đau làm em tê buốt quá
Nước mắt nhiều, ngập lụt cả trần gian
Em ngây thơ, bỗng chợt hóa hung tàn
Búp bê nhỏ, chừ trở thành phù thủy
Em sẽ ước biết bao điều phi lý
Để anh thành ích kỷ của riêng em
Em dang tay ban phép thuật tối đen
Để quanh anh chẳng còn ai khác cả
Anh hốt hoảng, sẽ van nài vật vã
Được cùng em chia xẻ nỗi thăng trầm
Em bắt anh tay trắng mẫn mò luôn
Khiến anh phải hãi hùng vì đói khổ
Anh sẽ thấy đời đâu toàn sắc đỏ
Của vinh quang, chiến thắng, lẫy lừng
Anh trở về nguyên thủy dáng người thương
Bao năm cũ... ngày chúng mình chung lối
Anh sẽ nắm lấy bàn tay em bối rối
Lời ngập ngừng cứ đọng mãi ở bờ môi
Em lấy ở anh mắt, tim, cả nụ cười
Làm ngọn đuốc, sáng bừng nguồn hụt hẫng
Em phù thủy sẽ giam cầm tư tưởng
Đọa đày anh cho khổ sở trăm đường
Em bắt anh phải vượt núi, lên nương
Tìm trăm thứ lạ thường dâng hiến tặng
Em sẽ rút muôn ngàn tơ sợi nắng
Bắt anh ngồi dệt thắm những vẫn thơ
Bởi hay ghen và nỗi cạu bất ngờ
Anh lộn xộn, em bắt anh làm quỷ dữ
Em sẽ xích, sẽ xiềng với gông cùm đủ thứ
Cho nặng nề mê mệt bước chân đi
Trời sẽ long, đất lở cũng bởi vì
Khi giận dỗi, có điều gì em không dám
Em nghĩ quẩn với bao điều u ám
Chỉ làm sao chiếm giữ được lòng anh
Rồi đến đêm buồn, u tối mông mênh
Buông phép thuật, phù thủy buồn... bật khóc

Xanh Thỵ Nhạn Trắng

1 comment:

Cám ơn bạn đã ghi cảm tưởng!