Phiếm luận
Nguyễn Giang
Xin các bạn yêu thương của tôi bình tâm. Ở đây, tôi không bàn về khả năng trời cho, cái vốn quý của các bà đâu, xin đừng hiểu lầm. Tôi chỉ xin phép có đôi chút lạm bàn về một khả năng trời cho khác, khả năng ngôn ngữ của các bà, một khả năng mà nếu các bà thiếu vắng thì hạnh phúc cho chúng tôi biết bao! Cái khả năng nói nhiều và dai dẳng này quả là "Gift of God", phe liền ông ta không dễ gì học được đâu. Tất cả các bộ môn, chúng ta đều có thể học được. Nhưng cái gọi là "artistic mind" thì không cách chi học được. Đó thật sự là một tặng phẩm Trời cho. Nói nhiều và bền bỉ cũng là một nghệ thuật trời cho đấy chứ! Tôi có đọc được ở đâu đây, một câu nói mà tôi không nhớ rõ của một danh nhân mà tôi đã quên tên: "Thiên tài, 80% là do tập luyện, chỉ có 20% là do thiên phú". Tôi mạn phép không đồng ý với câu nói này. Theo tôi, 80% là do thiên phú, chỉ có 20% là do tập luyện mà thôi! Bạn có thể học thuộc lòng luật bằng trắc, nhưng nếu Trời không cho bạn 1 đầu óc "mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây", thì cố lắm bạn cũng chỉ làm được những bài thơ hiếu hỉ. Bạn có thể bỏ khá nhiều tiền theo học các lớp âm nhạc của LHQ, TT, NPP... nhưng cố lắm bạn cũng chỉ là ca sĩ phòng tắm, hơn nữa thì là ca sĩ Karaoke, hoặc ca sĩ "hát cho nhau phải nghe" là cùng. Ngay đến kẻ hèn này, dù đã làm quen với cây đàn guitar từ lâu, nhưng vẫn rất chậm chạp trong việc tìm "tông" của một bản nhạc. Trong khi đó, thằng cháu của kẻ hèn này chỉ mới 7, 8 tuổi nhưng đã có thể gõ trên keyboard gần đúng 1 giai điệu nó mới vừa nghe. Cả đến ngay 1 lãnh vực cũng chia ra những bộ môn, người ta có thể giỏi bộ môn này song lại không thể vượt trội trong bộ môn khác. Nghiêm phú Phi, Lê văn Khoa có thể rất giỏi về hòa âm, song nếu phải nghe những bài hai ông sáng tác thì có lẽ là một cực hình! Bởi thế, các bà có được tặng phẩm trời cho là khả năng... nói, còn các ông, Trời cũng ban cho khả năng... nghe! Khả năng nghe này không biết có lợi gì hay không, chỉ biết là từ ngày vợ bắt đeo máy trợ thính, ông bạn tôi "âu sầu một bóng" thấy rõ! Ông ta cứ tiếc mãi những ngày vàng son nghễnh ngãng, vợ hỏi thì mình cứ "hả hả" đều chi, khiến bà ấy phát chán không muốn nói chuyện nữa. Bây giờ, chỉ được tắt máy trợ thính khi ở trong dzét dum, còn có mặt bả là phải vặn lên: "Tôi nói chuyện thì anh phải nghe chứ, sao lại muốn "off" máy nghe, bất lịch sự vừa vừa chứ. Tắt bật mãi máy nó mau hư lắm, rồi lại tốn tiền cho mà xem!" Một ông bạn nữa của tôi, vốn là một nhà văn chuyên viết những chuyện tình, trong đó người Nam chuyên lừa dối các người Nữ. Tuy nhiên, ông ta có chuyện gì cũng kể với vợ, kể cả những điều manh nha trong đầu. Khi tôi hỏi lý do nào mà ông cứ "thật thà khai báo" thế, thì ông ta hồn nhiên trả lời: "Dấu sao được mày ơi, cây kim trong bọc để lâu cũng có ngày lòi ra, sớm muộn bả cũng biết. Thôi, thà nói phứt ra cho rồi, dấu diếm hoài cũng mệt lắm chứ hổng phải chơi đâu, bà xã tao đa nghi còn hơn Tào Tháo nữa!" Có chuyện kể về 1 bà vợ rất ghen và đa nghi. Ngày nào ông chồng đi làm về, bà ta cũng săm soi quần áo đức ông chồng xem có sợi tóc nào khả nghi không? Săm soi mãi không thấy sợi tóc nào lạ cả, bà ta rít lên: "Anh là thằng đổ đốn, bộ hết đàn bà rồi hay sao mà đàn bà hói đầu anh cũng chẳng tha?" Trong các lãnh vực khác cũng thế. Có những người khả năng nghe 1 ngôn ngữ rất hay nhưng khi nói thì lạng quạng. Có những người nói 1 ngôn ngữ rất hay, nhưng khả năng nghe thì lại không khá gì. Kỹ năng nói hình như cũng tùy thuộc vào... môi trường. Bằng chứng là các ông trong khóa chúng tôi ở Orange County thường hay đi quán cà phê sáng thứ Bảy, và thường nói rất hăng. Hỏi ra mới biết rằng ở nhà các ông thường nói rất ít hoặc... không được nói. Có ông lại bảo: "Đi uống cà phê, để được dịp nói văng tê để bù lại những giờ phút phải uất ức "ngậm hột thị" ở nhà, sế sì ngu gì mà không đi!". Trên môi trường... đường phố, các bà thường lái xe... bằng mồm xuất sắc hơn các ông (passenger driving mà lị!). Có ông bạn than thở với tôi: - Bác ạ, lái xe mà có con vợ tôi ngồi bên cạnh quả là khổ vô cùng. Đang chạy xe, nó nhắc chừng: "Anh ạ, coi chừng xe đằng trước". Rồi lại nhắc nữa, giọng thì thào như trong phim gián điệp : "Anh ơi, có xe đằng sau". Chưa hết, một lúc sau, giọng lại rít lên như trong phim ma quái: "Xe bên cạnh đang đi sát xe mình kìa, anh ơi!". Chịu hết nổi, tôi phải gắt lên: "Xe chạy trên đường thì phải có xe trước, xe sau, xe bên cạnh chớ. Muốn hổng có xe thì ra sa mạc mà chạy. Bà ngon thì lái đi, tôi thề sẽ không chỉ bảo một câu nào". Nói xong rồi, tôi mới biết là mình dại, ông ạ. Mẹ, bả làm thiệt ông ơi, bả kêu tui ngừng xe rồi ngồi vào ghế tài xế. - Thế ông có giữ lời thề hổng nói câu nào không? - Nói gì nổi, bả lái xe dễ sợ quá, tui lo nhắm mắt không à, cấm khẩu luôn, có nói nổi câu nào đâu? Khả năng nói của các bà hình như cũng tùy vào đối tượng. Tôi có 1 bà chị họ ăn nói dữ dằn, lúc nào cũng chê bai chồng thậm tệ trước mặt bàng quan thiên hạ. Cách đây 2 năm, bà đã li dị đức ông chồng hèn mọn và lấy ông khác. Khi đến thăm bà ấy cách đây 3 tháng, tôi rất ngạc nhiên khi thấy trước mắt tôi là hình ảnh một người đàn bà hiền dịu "chồng giận thì vợ xin thưa, miệng cười hớn hở rằng anh giận gì?" Bà vợ ngài Tú Xương "quanh năm buôn bán ở ven sông" chắc cũng chỉ đức độ đến thế này là cùng. Trong khi đó thì ông chồng lại có sì tin "chồng chúa vợ tôi" không thể tả, quát mắng chê bai vợ ào ào. Thế nà thế lào, giời ạ! Đa số liền ông nghe ngôn ngữ hay hơn nói ngôn ngữ ấy. Đa số liền bà nói 1 ngôn ngữ hay hơn nghe ngôn ngữ ấy (các bạn cứ check với ma phăm ở nhà thì biết). Bởi thế các bà qua đây thường nói tiếng Mỹ nhanh hơn các đấng ông chồng. Trong khi các đức ông chồng còn đang vất vả với: "A man is not an animal. Jack is a man, Jack is not an animal," như trong L'Anglais Vivant, thì bà vợ đã có thể đấu tiếng Mẽo loạn lên với anh già Mỹ khó tính cạnh nhà, dĩ nhiên có sự cộng lực của tay và chân. Tuy nhiên, không phải là không có trường hợp ngoại lệ. Ông bạn H.O. của tôi kể chuyện: - Hồi tui mới qua đây, ông ạ, tiếng Mỹ còn lờ quờ lắm. Chả là có ông bạn nối khố, bác Linh ấy mà, đã qua trước khuyên: "Ở Mỹ này, mày không cần học tiếng Mẽo nhiều, cứ tập nói 2 chữ "Yes" và "No" cho nhuyễn nhừ là ăn tiền rồi. Mày thấy không, cha Trần Dũ cũng chỉ nhuyễn nhừ 2 chữ đó mà làm chủ chợ đó". Thấy đường hướng chỉ đạo này hấp dzẫn, dễ dàng quá, mình, vốn đã lười học, lại ghét Mỹ nó bỏ rơi mình nên ghét cả tiếng của nó. Bởi thế cả 2 năm đầu chỉ luyện 2 chữ "Yes" và "No" đó thôi. Bà vợ tôi và các con tôi cũng chuyên chú luyện 2 tiếng này cho thật giỏi. Thiệt ra, bả xử dụng 2 chữ đó còn hay hơn tui, có lên bổng xuống trầm đàng hoàng, có lẽ vì bả ưa ca vọng cổ. Đến bây giờ, qua đây đã 3, 4 năm rồi, tui và con dzợ tui, cứ 2 chữ đó lận lưng mà hổng sợ thằng Mỹ nào, ông ạ. Mỹ nói, tôi cứ "Yes No" loạn cào cào, thế cũng xong! - Thế lúc ông nói thì thằng Mỹ nó nghe được hông? - Chẳng biết nữa! Có thằng thì ngẩn tò te như chúa Tầu nghe kèn, có thằng nghe tôi ba hoa thì mặt mày đau khổ như bị bệnh trĩ. Kệ chúng nó chứ, tôi không "ke", mình cứ nói cho sướng mồm. Này này, có mấy thằng Mỹ gọi quảng cáo dịch vụ, tôi bốc máy ngay, chẳng sợ gì cả. Chả bù với lúc mới qua, hễ chuông điện thọai reo là vợ chồng con cái hốt hoảng nhìn nhau. Tôi là head of family mà nên đành bước tới nhấc ống nghe! Nghe thấy tiếng Mỹ trong điện thoại, tôi bèn từ từ đặt nhẹ xuống, rất êm, rồi quay lại nói với vợ con: "Wrong number!" Bác thấy tôi can đảm không, can đảm hơn "Anh Ba Can Đảm" của khóa 7/68 KQ nhiều! Bây giờ thì khác xa, thằng Mỹ nó nói A thì tôi nói B, nó nói B thì tôi nói A, nó hỏi C thì tôi trả lời D. Hãi quá, nó hỏi tôi có biết nói tiếng Ăng Lê không, tôi hùng dũng trả lời ngay: "Ai nâu, ai lai sì pích In lít vé ri loong tai!" Bố bảo lần sau nó cũng đếch dám gọi nữa! Ông thấy không, nó gọi cho mình là gây cho mình sự phiền nhiễu. Mình bèn bê cái khối phiền nhiễu đó quẳng lại nó! Mình đâu có bất lịch sự gác ống nghe xuống như hồi mới qua. Mình phải chứng tỏ cho nó biết rằng mình là người lịch sự chứ, thiết tha muốn nói tiếng Ăng Lê chứ, nó đâu trách gì mình được! Hà hà, nghe mình nói, đoán mình nói gì là vất vả rồi, là đời khổ rồi! Tôi đoán có lắm anh Mẽo nghe tôi nói xong đầu óc sẽ lùng bùng, thậm chí có anh còn ngờ ngợ không biết mình có gọi lộn vào... bệnh viện tâm thần chăng? - Thế còn mấy thằng con ông bây giờ ra sao? - Thằng nào cũng có "good job" cả. Thằng nào cũng sống đàng hoàng cuộc đời phải sống. Thằng thì làm thợ hồ, thằng thì nhặt rau cho chợ Việt Nam. Việc nào cũng nhàn hạ cả, cứ như cưỡi ngựa xem hoa í mà, chỉ làm theo người ta nói thôi, đâu phải sáng tạo cái gì đâu mà mệt. Lương chúng nó cũng cả 6, 7 đồng, mà tiền tươi cơ nhé. Ông chủ chợ tốt bụng lắm, thường khuyên bảo tận tình: "Này, các cháu cứ ăn sáng ở nhà cho thật no đi, đến làm việc khỏi phải ăn trưa cho nó phí thời giờ! Nông phu nước mình đấy, cũng chỉ ăn sáng cho thật no, đào sâu cuốc bẫm đến chiều là về nhà ăn cơm chiều luôn, ông nào cũng khỏe như trâu, chả có bệnh tật gì cả!. Các cháu thấy không, thời giờ là tiền bạc mà, Việt Nam cũng thế mà Mỹ cũng thế thôi." Có lần thằng con tôi trong giờ break ra ngoài rít thuốc, ông chủ chợ gọi vào khuyên ngay: "Này, cháu chớ tập tành hút thuốc, hại sức khỏe lắm, lại tốn thì giờ nữa. Thì giờ rảnh, vào nhặt rau có phải 2 bên, chú và cháu, đều có lợi không?". Ông ta lại cười hô hố: "Nhặt rau lâu ngày tay thoăn thoắt, hữu dụng vô cùng. Mai này lấy vợ, cứ giở ngón tremolo, vợ mê thì phải biết, lúc ấy lại đến đây cám ơn chú tận tình đấy!". Tôi cứ khuyên chúng nó rằng, chúng mày may mắn gặp 1 ông chủ tốt bụng như thế này là quí hóa lắm đấy, liệu mà giữ! Quả thế mà đúng, ông ạ. Mấy thằng con tôi, nhờ được ông chủ "keep busy" kiểu đó mà thằng nào cũng khỏe mạnh. Chẳng thằng nào phải mua bảo hiểm sức khỏe cho phí tiền, vả lại chủ nó bảo ông ta thừa sức mua bảo hiểm mà cũng không thèm mua vài chục năm nay rồi, có sao đâu! Vẽ, ông già tôi có bảo hiểm y tế đâu mà cũng sống ngắc ngoải đến hơn tám chục tuổi đấy chứ. Ấy, ông cụ "via" thế mà thỉnh thoảng cũng phải làm 1 quả thì mới ngủ được, bác ạ! Tôi và vợ con tôi phải cám ơn bác Linh lắm lắm, nhờ bác ấy mà tôi nói chuyện với Mẽo chẳng có tí ti ông cụ mặc cảm nào cả. Bác ấy còn bảo tôi: "Tiếng Mỹ giống tiếng Việt lắm, này nhé, mình nói CẮT thì Mỹ nó là CUT, mình nói ẤM thì nó là WARM, mình nói ĂN CHƠI thì nó là ENJOY, mình nói MỒM thì nó là MOUTH, mình nói SẮC thì nó là SHARP, mình nói ĐẦN thì nó là DULL, mình nói TỐI NAY thì nó là TONIGHT... Thành ra khỏi học tiếng Mỹ làm chi cho mất công, cứ nói trài trại tiếng Việt là Mỹ nó hiểu ngay ấy mà! Nhờ nghe lời bác ấy mà mấy thằng con tôi đấy, thấy không, khỏi cần học tiếng Mỹ mà có đứa nào chết đói đâu? - Thế còn bả thì tiếng Mỹ ra sao? - Trời ơi, bả chính là một ngoại lệ của đàn bà về khả năng ngôn ngữ trời cho. Tôi qua khỏi giai đoạn Yes và No thì còn đỡ đỡ. Còn bả thì cứ trụ ở giai đoạn Yes No! Mà lại hay phang bậy nữa. Như mới đây, bả lái xe đi chợ, lái lạng quạng làm sao mà thằng cảnh sát Mỹ nó chận lại. Ông biết mà, đàn bà thích nói lắm, bả lại muốn tập tiếng Mỹ của bả nên hỏi ngay thằng Cảnh Sát Mỹ: A iu phú lít? (chữ "police" cứ bị bả kêu là phú lít, như tiếng Việt vậy). Thằng Cảnh Sát Mỹ gằn giọng: "Am I foolish?". Thế là nó cho bả 1 cái ticket ngay, còn cảnh cáo bả cái tội dỡn mặt nhân viên công lực nữa, khổ thế đấy ông ạ! Ông bạn tôi tiếp tục thuyết: - Đàn bà có lắm khả năng siêu phàm lắm, ông ạ! Hồi xưa, ông cụ tôi có 1 bà người làm. Bả mê đi chùa lắm! Có lần bả đi chùa về hớn hở nói: "Hôm nay, chùa có bao nhiêu là sư tử, lại nói tiếng Pháp nữa!". Câu này phải hiểu rằng: "Hôm nay, chùa có bao nhiêu là sư nữ, lại có thuyết pháp nữa!". Bả không biết đọc, không biết viết, nhưng ở trên bục, thầy giảng đến đâu là bả giở đúng trang ấy, giòng ấy, thế mới kinh chứ! Tục ngữ mình có câu: "Đàn ông miệng rộng thì sang, đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà". Bác ạ, qua đây tôi thấy lắm anh Mỹ đen homeless mồm to lắm, cứ ngoác ra xin tiền, chẳng thấy sang trọng gì cả! Còn đàn bà miệng rộng tan hoang cửa nhà thì đúng, mồm em Monica Lewinsky đấy, suýt làm cho ông Tổng Clinton thân bại danh liệt đấy! Sao tôi nhìn mấy em miệng rộng như Monica, tôi cứ sờ sợ mà lại thinh thích thế nào ấy, bác ạ! Cái ấn tượng bị nuốt chửng, ở Văn Khoa, môn Văn Minh Việt Nam, cũng có đề cập tới trong truyền thống THỜ HANG ĐỘNG của dân mình! Còn ông bạn Linh của tôi thì nói mỗi lần nhìn em nào miệng rộng lại có cảm giác buồn nôn. Hỏi tại sao thế, đương sự cứ không thèm trả lời, lạ thế đấy bác ạ! Cho vào miệng em, ấy quên, miệng mình chứ, vài quả chuối hoặc vài củ gừng là hết buồn nôn ngay! Khả năng ngôn ngữ của các em tiếp viên quán cà phê Quyên trên San Jose cũng kinh lắm, bác ạ. Ai đời, giữa đông đảo "ẩm khách" mà các em cứ văng tên cái của nợ của Nam Nữ ra như giữa chốn không người. Khẩu dâm cũng là 1 nghệ thuật trời cho, các bác ạ! Nhờ các em nói chuyện "trần tục" thế mà lúc nào quán cũng đông khách. Ấy thế mà có anh vẫn điềm nhiên xem laptop, dù các em tiếp viên ăn mặc thiếu vải đi tới đi lui, mồm miệng phát ngôn vô cùng dung tục. Tài thật! Đọc những giòng này, chắc có nhiều bác trong khóa 7/68 sẽ "hạ quyết tâm" lên San Jose ngay! Bao giờ đi, cho tôi ké với nhớ! Bác ạ, khả năng nói của đám đàn ông tụi mình coi như zero. So với các bà, bọn mình nói đã dở mà lại không đúng chỗ nữa mới chết chứ! Tui nhớ hồi đó, trước khi quen bả, tui có 1 chuyện tình lâm ly lắm với 1 em tên Hồng, yêu nhau cái kiểu "gần kề lối xóm, có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn" í mà. Đêm đầu nằm với bả, tui cứ rên lên: "Hồng ơi!" Hậu quả là tui bị đạp thẳng cánh xuống giường, chẳng xơ múi được gì sất! Van lạy, thề thốt mãi mới yên! Có một chuyện vui về khả năng nói dài, nói dai và nói không ngưng nghỉ của các bà. Bà vợ vào bếp thấy chồng đang cầm cái đập ruồi. - Ông đang làm gì vậy? - Đập ruồi. - Có bắt được con nào không? - Hai con đực, ba con cái. - Làm sao ông biết đực cái? - Thì 2 con đực đậu trên miệng lon bia, còn 3 con cái đậu trên chiếc điện thoại! Theo các nhà khoa học và ngôn ngữ học như Durant, Lontophaisov, Bellini, Kutovothik, Kunhovochev (bạn chớ có search Google tên mấy vị này cho mất công, toàn là tên tôi bịa ra đấy), các thùy phải và trái của trung tâm thần kinh về ngôn ngữ của phái Nữ đều cùng hoạt động. Trong khi đó, ở phái Nam chúng ta, chỉ có... 1 thùy hoạt động. Lượng Protein FOXP2 (dùng để kích thích thần kinh) ở phái Nữ cũng vượt trội hơn phái Nam. Vì thế, ngay từ lúc nhỏ, các bé gái đã chứng tỏ khả năng nói hơn các bé trai. Sau này, khi đã trở thành đàn bà và làm vợ, khả năng ngôn ngữ trời cho này đã khiến cho lắm đức ông chồng vất vả. Các nhà khoa học cũng khám phá ra 1 điều là nói nhiều sẽ chóng có nếp nhăn. Họ không nhấn mạnh các vết nhăn sẽ xuất hiện ở đâu, theo tôi chắc chỉ ở trên mặt mà thôi! Các ông có vợ ham nói có thể tự an ủi về điều này. "Này, cứ nói nhiều đi, rồi mặt mũi nhăn nheo như quả trám khô cho mà coi!" Nhờ các chư liệt vị khóa 7/68 check thử với các mệnh phụ phu nhân ở nhà xem có đúng chăng? Nhớ check lúc "đời chưa trang điểm" nhé! Sau khi phát kiến này được công bố, chẳng cần phải đoán chúng ta cũng biết số bán của các mỹ phẩm làm đẹp da mặt sẽ tăng vọt! Có người phụ nữ nào tự nhận là mình nói nhiều đâu? Tôi suy nghiệm như sau, các hải nội chư quân tử xem có đúng không? Trong 2 vợ chồng, muốn biết ai "ngại" ai, cứ xem ai nói nhanh và nhiều hơn ai. Phàm giữa 2 vật thể, vật thể nào nhanh hơn thì áp đảo được vật thể kia. Dưới nước, cá mập hung dữ thế mà vẫn sợ cá heo vì cá heo bơi nhanh hơn. Trên trời, trong không chiến, máy bay nào có tốc độ nhanh hơn là chiếm thượng phong. Ở dưới đất, đàn bà nói nhanh (và dai) hơn đàn ông, nên đa số phe liền ông, chúng ta "nể" vợ là phải. Chắc chắn, có bạn sẽ cãi rằng, đôi khi con dzợ tui nó nói nhiều quá, tui la lên là nó im re, dzậy là nó cũng sợ tui chớ? Tội nghiệp ông bạn ngây thơ và quá tự tin của tôi, sự im lặng đó chỉ là tạm thời thôi bạn ơi, kẻ địch lùi 1 bước để rồi tiến lên 3 bước mà bạn không để ý đấy. Có bạn hay than thở, số tôi khổ quá chừng, gặp mụ vợ nói nhiều mà laị phản ứng nhanh nữa. Mình vừa nói 1 câu là nó đã "quạt" mình 2, 3 câu. Tui vừa hỏi: "Câu bà mới nói có phải ngụ ý nói móc họng tui hông?" , vậy mà nó đã nói sang câu khác rồi, theo hổng kịp. Tui đã nhiều lần biểu nó nói chậm lại để tui từ từ tìm hiểu xem ý nó muốn gì, vậy mà nó cứ nói ào ào, nghe điếc con ráy luôn. Lóng rày tui cũng cố tập nói lẹ để "đảm đương" với nó, mà hổng được đâu ông ơi, nói lẹ bị vấp hoài. Mà nói lẹ góa, ý nghĩ không ra kịp, nhiếu khi mình bị stuck luôn, hổng biết mình nói gì nữa, ông ạ!" Thôi, ông bạn già của tôi ơi, định mệnh đã an bài. Như kẻ hèn này đã trình bầy ở trên, ông Trời đã sinh ra như thế, bạn nên chấp nhận. Vả lại, đâu phải chỉ có bạn là đau khổ vì có bà vợ "không nói ít" đâu! Các danh nhân như Socrates, Lincohn, Tolstoi... cũng lâm vào hoàn cảnh như bạn đấy chứ! Có bà vợ nói nhiều, lắm khi lại là may mắn. Bằng chứng hùng hồn nhất, trong vụ 9/11, một ông VN bị vợ bắt ngồi uống cà phưa để nghe bà ấy nói. Vì vậy ông ta đi làm muộn buổi sáng hôm ấy nên thoát chết, thấy không? Bao nhiêu bạn ta, nhờ vợ la rầy, khuyên can mãi nên bỏ được tật nghiện thuốc lá. Nhờ vậy, họ được thơ thới thăm ông bà bằng... các bệnh khác. Vì thế, sợ vợ là chuyện của ta, chớ đừng có trách trời gần trời xa làm gì! Ngay kẻ hèn này, sau khi viết những giòng trên đây cũng nơm nớp lo sợ, không biết bả có đọc tới hông đây, chắc phải đổi mật mã quá. Ấy thế, vừa đổi mật mã xong, bả lại hỏi mật mã mới là gì, lại phải thành thật khai báo mật mã mới. Như thế thì đổi làm gì cho nó mệt, phải không các bạn? Nguyễn Giang |
Thursday, May 22, 2014
Khả Năng Trời Cho Của Các Bà
Friday, March 7, 2014
Phiếm Luận Về Cái Cười Của Dân Tộc Việt
|
Nguyễn GiangLời phi lộ: "Phiếm luận" là một từ khá xưa, ngày nay ít khi dùng so với từ "tản mạn," thời thượng hơn. Phiếm luận có nghĩa là nói chuyện phiếm, chuyện tàm xàm, chẳng có chủ ý gì, chẳng chờ đợi gì. Phiếm luận không phải là lý luận, biện luận, luận án, luận văn, luận về đời, về đạo... Người nói chuyện phiếm là người nói cho mình, không tìm cách tuyên truyền hay thuyết phục ai, không tìm cách chứng minh một điều gì. Ai thích nghe thì nghe, thích bàn thì bàn, tới khi nào chán nghe chán bàn chuyện tàm phào thì ta lại... phiếm luận chuyện khác...
Cụ Nguyễn Văn Vĩnh, người có công lớn trong nền văn chương Quốc Ngữ thời phôi thai, có viết một tiểu luận về cái cười của dân tộc Việt Nam, trong đó cụ cho rằng: "Người Việt Nam mình cái gì cũng cười, hay cũng hì, dở cũng hì!" Thời xưa, các cụ lúc nào cũng cố ra vẻ đạo mạo nên không mấy thích những kẻ hay cười. Mới có 40 tuổi đã làm Tứ Tuần Đại Khánh (lễ mừng thọ 40 tuổi). Thời ấy, càng già càng phải duy trì bộ mặt nghiêm trọng! Chả bù với bây giờ, 70 tuổi vẫn lắc Techno ào ào trên sàn nhẩy. Nếu các bạn thường đi khiêu vũ ở Orange County, chắc đã mục kích một cụ bà lưng đã còng gần thành một góc thước thợ với mặt đất nhưng bản nhạc nào cũng ra nhẩy, thật đáng phục! Hồi xưa, dù thua bà cả 20 tuổi nhưng các cụ đã mặc quần áo the thâm để đi chùa hay nhà thờ rồi. Dân mình, cũng như các dân tộc Á Châu khác, chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa, thường đạo mạo hay cố làm ra vẻ đạo mạo. Ngài Khổng Tử đã trịnh trọng đưa Lễ vào Nhạc. Vì thế, ngay cả đến bây giờ trên xứ Cờ Hoa, dân Mít chúng ta vẫn thưởng thức âm nhạc theo kiểu bản nhạc nào cũng như là nhạc thính phòng cả. Hãy xem các buổi trình diễn của các ban nhạc Mỹ, khán thính giả đều lắc lư thoải mái theo tiết tấu bài nhạc. Thậm chí có kẻ còn ôm lấy nhau mà... khóc, dù bản nhạc rất vui và sôi nổi (xin xem các video của ban nhạc Beatles). Tôi thấy có sự trùng hợp về thái độ thưởng ngoạn âm nhạc của các dân tộc Âu Tây và các dân tộc bộ lạc chưa khai hóa, họ cũng nhẩy múa theo điệu nhạc rất say mê. Còn chúng mình? Hãy thử xem video Thúy Nga, dù trên sân khấu có trình diễn bản GIẾT EM ĐI RỒI CHIA LY theo thể điệu Techno, bà con ở dưới vẫn ngồi yên, lắm cụ còn phơi bầy một bộ mặt suy tư. Ối giời ơi, "riết" em đi thì có gì phải suy tư, không "riết" thì em lại chê là cả đẫn bây giờ! Ấy thế mà khi thắng giải đố-nhạc-có-thưởng-tiền thì lại nhẩy cỡn lên như điên cuồng vậy. Quan niệm nào cũng phải thay đổi theo thời gian và nơi chốn. Tư tưởng của các cụ, cách đây cả thế kỷ, có nên làm khuôn mẫu cho cách xử thế của chúng ta bây giờ? Trong các buổi đấu láo với bạn bè cùng khóa 7/68 KQ tại quán cà phê Lily sáng thứ Bẩy, tụi tôi thường bàn: "Bây giờ mới thấy các cụ sai lầm nhiều lắm!" Này nhé, câu nói: "Áo không mặc qua khỏi đầu" đã sai rồi. Ngày nay còn có áo mặc không qua khỏi... ngực nữa cưa mà! Câu nói: "Trứng mà đòi khôn hơn vịt" cũng sai bạo nữa. Tụi nhỏ bây giờ quá rành computer. Các cụ ú ớ về món này lắm! Cứ lẩn thẩn xin chúng nó "tư vấn" thì có ngày tức hộc máu ra mà chết. Này nhé, vào tuổi mình đâu có điều gì cũng nhớ nổi, cái gì cũng phải ghi ra giấy. Ấy thế mà hỏi đám trẻ về computer, chúng nó cứ bấm ào ào, nhẩy từ trang này qua trang khác, mình theo bở hơi tai mà không kịp. Rụt rè hỏi lại thì chúng nó cứ gắt như mắm tôm, thậm chí lại nhìn mình như một con Dinosaur từ thời tiền sử còn sót lại. Ấy thế mà dù mình có ghi chép đình huỳnh, đọc lại vẫn không hiểu mình đã viết cái kí gì. Thật là "Chán như con gián" vậy. Ấy là chưa kể là các cụ còn có vô vàn sai lầm, từ viêc cấm đạo đến bế quan tỏa cảng, mê say văn chương mà bỏ qua phần thực dụng, chèn ép người phụ nữ... (về vụ chèn ép này thì bây giờ chúng ta vưỡn còn, nhưng chỉ hạn chế trên... giường mà thôi). Bây giờ, người ta đã công nhận lợi ích vô số từ tiếng cười. "Một tiếng cười bằng mười thang thuốc", không ai có thể chối cãi được lợi ích của tinh thần lạc quan trong việc điều trị các chứng bệnh. Bên Nhật, bên Trung Hoa cũng đang mở những lớp dậy về cách tập cười trong việc giao tế. Người Thái Lan thường tự hào quốc gia họ là "Đất Nước Của Những Tiếng Cười". Ai bảo tiếng cười không quan trọng? Tiếng cười là một vũ khí của kẻ thấp cổ bé miệng với kẻ cường hào trọc phú, là một phản ứng chống đối của người dân bần cùng với đám lãnh đạo cường trị. Sau 1975, bao nhiêu câu vè chế diễu chế độ Cộng Sản xuất hiện. Và sau này, thơ Bút Tre cũng đã là những tiếng cười dưới hình thức thật thà ngây ngô để chế diễu chế độ. Cụ Vĩnh khá võ đoán khi chẳng dựa vào một thống kê nào cả mà lại kết tội cả một dân tộc Việt Nam là hay cười! Dựa vào một vài người mà kết tội cả một dân tộc, điều này nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo và thế quyền đều mắc phải! Ấy thế mà những anh dân ngu khu đen như mình lại không có cái vụ hồ đồ như thế. Thí dụ như kẻ hèn này đã mất đứa con đầu lòng vì hai anh Mễ, nhưng không vì thế mà thù ghét dân tộc Mễ Tây Cơ, bằng cớ là kẻ hèn này vẫn mặc đồ Mễ để hát nhạc Mễ như thường. Nếu cụ Nguyễn Văn Vĩnh sống đến bây giờ, chắc cụ sẽ... yêu mấy anh già ở Bắc Bộ Phủ lắm, vì mấy anh chóp bu của đảng Cộng Sản Việt Nam này mặt mũi khi nào cũng đăm đăm như bị táo bón, có bói cũng chẳng ra một nụ cười! Nghe nói cụ Vĩnh sau này cũng nhẩy xổ vào thương trường, nhưng có lẽ vì không biết dùng nụ cười làm vũ khí chiến lược nên thất bại nặng, đến nỗi cuối đời phải thất thểu sang tận xứ mắm ngóe để... đào vàng. Các cụ nhà ta luôn ghét tiếng cười! Cụ Vũ Tài Lục thì bảo: "Một trong những tính dâm của phụ nữ là chưa nói đã cười." Lạy thánh mớ bái, trong 100 tướng dâm của người phụ nữ mà cụ liệt kê, thì những người con gái tôi quen (kể cả vợ tôi) có đến 80% các tướng đó. 20% còn lại không có tướng dâm thì thuộc loại "em là gái trời bắt xấu" hoặc lẩn thẩn vô duyên không chịu được. Hồi tùng sự ở Pleiku, kẻ hèn này có quen với một cô gái. Dựa vào cuốn sách của cụ Vũ Tài Lục, tôi đoán em này chắc... "hot" ghê lắm, vì các tướng dâm lộ và dâm ẩn em đều có đủ. Này nhé, em đi thì uốn éo kiểu mình xà, má luôn hồng dù không đánh phấn (hồng diện đa dâm thủy), da lại hơi ngăm ngăm (nước da hồng quân cởi quần không kịp), giọng hơi trầm (sexy voice chăng?), mắt khi mô cũng ươn ướt, nhiều khi chưa nói đã cười, ngồi không yên chỗ, lúc nào cũng nhấp nhổm, đi đứng lại không mấy khoan thai... Ăn chắc quá rồi còn gì nữa, cụ Vũ Tài Lục ơi! Nhờ chịu khó nghiên cứu cuốn sách của cụ nên tôi mới vững tin như thế này! Tên quỷ Satan mới lú sừng là tôi bèn cho một anh lính ra nhà cô ta: "Mày cứ nói là Trung úy Giang đang ốm nặng mà cu ky mình ên, chẳng có ai săn sóc cả!" Khi em vào căn cứ để thăm tôi, dĩ nhiên Trung Úy cà lơ thất thểu nhà ta phải đầu bù tóc rối, đắp 2, 3 cái mền mà vẫn rên hừ hừ. Chàng bèn giở ngón nghề ra bằng cách ngồi ngay lên vạt áo dài của em, như thế em sẽ không dám di chuyển vì sợ bị bung áo dài thì "dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên" ngay. Xin cho kẻ hèn này được miễn tả chân những màn sau đó, bạn nào "bức xúc" có thể vào www.cõi thiên thai.com để cho đỡ vã. Chỉ biết rằng cuối cùng tôi đã bị em đạp tung xuống sàn gạch, gần gẫy cổ, dù miệng luôn hồi lảm nhảm: "Anh làm sế này vì quá yêu em!" Màn kịch Beauty and the Beast đến đây là hạ màn với một kết thúc chẳng có chi là có hậu! Ấy thế, cả trong những "tình huống" cực kỳ khẩn trương như trên, lúc nào trên môi nàng cũng nở một nụ cười. Nụ cười này là nụ-cười-khinh-bỉ hay là nụ-cười-tha-thứ hả các bạn? Sau đó, chúng tôi, cả hai đều ca bài "ta tôn thờ ta suốt đời", nghĩa là cùng đặt nhau lên bàn thờ mà ngắm, khỏi gặp nhau, khỏi đụng chạm đến nhau, coi nhau như người xa lạ. Từ đó, tôi căm hận cụ Vũ Tài Lục vô cùng. Mấy lần định đến nhà cụ để đập tráp. Nhưng khi nghĩ lại thì lại thôi, biết đâu cụ già rồi nên đổi tính, nhìn đâu cũng thấy dấu hiệu dâm dật? Tôi vẫn nghĩ những người đàn ông có vợ chỉ dâm với mình trong phòng ngủ mà thôi thì hạnh phúc vô cùng, chắc là kiếp trước đã tu tập cẩn thận lắm nên kiếp này mới thơ thới hân hoan như thế! Nhiều ông bạn tôi, chắc kiếp trước vụng tu hay chỉ tu ở chùa Bà Hom hay sao mà cứ gặp các bà vợ khó tính trong phòng ngủ. Thế thì có cái cười trong các quan hệ tình dục giữa vợ chồng với nhau hay chăng? Các bạn hãy nghe tâm sự vụn của một cụ trong khóa 7/68 KQ chúng tôi (xin miễn nêu tên vì đương sự rất ư là tự ti mặc cảm): "Đời sống tình dục của tôi mất mát vô số, kể từ khi lấy vợ, ông ạ! Ông nghĩ xem, cứ đụng đến là nó kêu mệt hoặc bận rộn việc bếp núc. Mà mình đòi hỏi có nhiều nhặn gì cho cam, mỗi năm có vài lần vào các dịp lễ hội thôi mà nó nỡ từ khước mình. Mẹ kiếp, nhiều lần chỉ muốn tự xử mà lại sợ bị chứng thần kinh tọa, ấy quên, chứng loạn thần kinh chứ. Nghe nói, làm cái vụ "chị Năm" ấy nhiều, có thể bị... mù mắt phải không ông?" Anh bạn tâm sự tiếp: "Gần nhau thì đương sự cứ nằm ườn ra như khúc gỗ, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười. Mình thì vất vả sờ mó để cho đương sự hưng phấn (cả thích thú nữa, đúng không?), cứ như là nô lệ tình dục của hắn vậy. Nản bỏ mẹ!. Mình theo đúng sách vở của Dr. Masters & Johnson là Pre-coitus phải nửa tiếng hoặc hơn, tay mỏi dừ (nửa tiếng đồng hồ sờ cục thịt, dù có mầu mỡ đến đâu thì cũng trở thành sờ cục sắt mà thôi). Ấy thế mà đương sự vẫn chẳng tỏ dấu hiệu gì là hưng phấn cả, chán mớ đời! Trong phòng thì tắt đèn tối om om, làm mình cứ như thằng mù sờ voi, chẳng phân biệt được cái nào ra cái nào, sờ vào cái miệng thì lại ngỡ là cái í, thế mới chết chứ!... Nói ra thì quá tội, chứ đến bây giờ tôi vẫn không biết cái ấy nó mặt ngang mũi dọc ra thế nào ông ạ! Nghe nói nó hình quả trám như viên Viagara, phải không hả ông?" "Ông ạ, lâu lâu muốn kiểu cách một tí, bảo nó đứng xuống đất, người úp trên giường thì nó lại chê là mỏi chân! Bảo nó làm một màn oral sex cho mình thì nó lại chê là dơ. Ấy thế mà mình bú mớm nó thì nó lại không cho là dơ, mà lại nhắm mắt enjoy nữa chứ. Ông thấy có bất công không? Chưa kể, hai anh chị đốc tờ Masters và Johnson còn cẩn thận khuyên nhủ sau vụ đó còn phải tiếp diễn màn ”hậu chấn” (post-coitus) nữa. Nghĩa là phải vuốt ve người đàn bà thêm nửa tiếng nữa, chứ đừng có ngủ ngay, vì người đàn bà sẽ có mặc cảm mình chỉ là đồ chơi của đàn ông." Ối ối, nghe nói không đã thấy mỏi tay kịch liệt rồi! "Xong cuộc rồi, mình hỏi đương sự: Em thấy sế lào, thấy anh ra nàm thao?" thì nó cứ cười cười, đếch thèm trả lời mình, thế mới ức chứ. Đúng là: "Hay cũng hì, dở ẹc cũng hì". Sách vở về vụ này thì mình thuộc như cháo. Từ các yếu thuật Tây Phương như: Interrupted Intercourse, Blocking sperm, Changing position... Đến các yếu thuật Đông Phương như: - Dùng ngón út ngoáy vào lỗ tai. - Dùng ngón chân cái chân này gãi vào lòng bàn chân kia. - Chuyển ngay qua thế giao hợp vòng tròn khi "bức xúc" quá đỗi. - Nhấp 8 lần, thực thi 2 lần. - Hít vào, giữ trong phổi. Dùng ngón trỏ ấn mạnh vào huyệt Tâm Thung cách đầu vú (vú của mình, nhớ đấy) 3 inches. - Bậm môi, cuốn lưỡi vào đốc hàm trên, trợn mắt rồi đảo vòng tròn. - Há mồm, dật tóc mai của mình. Ngón cái ấn vào huyệt Tôn Lò trên đỉnh đầu (cách huyệt Cô Tu 2 đốt ngón tay). - Cấu vào thằng bé thật mạnh, chỗ tiếp giáp với bụng. - Nghĩ đến tiếng động ồn ào, như tiếng xe lửa chạy, tiếng phi cơ phản lực vượt bức tường âm thanh... - Nghĩ đến một điều rất bực mình trong đời, như vợ bắt ăn cơm gạo lức với canh chua hoặc vợ tìm thấy chỗ dấu tiền trong xe... chẳng hạn. "Nhờ theo những bí kíp này, ông ạ, khi hành sự tôi cũng kéo dài được... cả phút, có thua thằng Tây nào đâu. Còn con vợ tôi nó cứ cười cười là có ý gì hả ông, bộ muốn khi dễ thằng này sao? Lạng quạng ông tẩn cho bỏ mẹ bây giờ! Thà cứ như con vợ cũ của tui, khi vào cuộc nó cứ cười khanh khách lên như ma ám còn đỡ tức, đằng này... Thế thế, cái cười của con vợ sau này của tôi có ý nghĩa ra răng hả bác?" "Nhiều lúc tôi nghĩ lăng quăng, hình như mình chỉ là đồ chơi của đàn bà, ông ạ. Các nhà văn sỡi, thi sỡi cứ lâm ly ca tụng các bà đã ban ân huệ cho mình, thậm chí có ông nhạc sĩ còn long trọng tuyên ngôn rằng thì là "anh nhớ ơn em, anh tôn thờ em suốt đời" nữa. Ối giời ơi mệt bở hơi tai ra mà cứ bị mang tiếng là nhận ân huệ của các bà". "Nhận được ân huệ gì mà lưng thì đau, mắt thì hoa, người mỏi mệt như vừa qua một trận đánh bốc với Mike Tyson. Đầu óc thì bần thần quên tới quên lui, ruồi đậu trên mép hổng thèm đuổi, thấy cái gì có hình tam giác thì giật mình hoảng hốt. Các bà sướng thật, đã enjoy tối đa, chẳng phải mần gì mà còn được mang tiếng là “cho” bọn này tặng phẩm trần gian!!!! Kiếp sau nhất định tôi phải làm đàn bà. Đàn bà lúc nào cũng có cái vốn trời cho, chẳng bao giờ sợ chết đói như tụi mình cả, ông nhỉ!" Có những nụ cười mà chúng ta không biết rằng đúng hay sai! Chẳng hạn nụ cười của bọn tù chúng tôi, khi hay tin quân Tầu tấn công đất nước mình năm 1979. Thật khó giải thích. Một bên là kẻ thù ở gần ngay trước mắt, đang thi thố những đòn thù là bọn Cộng Sản. Một bên là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Kẻ thù nào... đáng thù hơn? Trong tác phẩm The Importance Of Living, cụ Lâm Ngữ Đường, nhà văn "u mặc" (anh Tầu dịch từ chữ "humour") của Trung Hoa, có nêu 100 cái sướng khoái của cụ Kim Thánh Thán. Sướng khoái thì bảo đảm phải cười rồi, như vậy ta vẫn có thể tán phét mà không ra ngoài chủ đề của bài này, phải không các bạn? Một trong những cái sướng khoái của cụ Kim Thánh Thán đó là buổi sáng thức dậy, nghe tin một tên hung ác trong thành vừa "ngồi trên bàn thờ để ngắm gà khỏa thân". Cái sướng khoái này, xét về phương diện nhân bản, có hợp lý hay chăng? Một nụ cười mà tôi nghĩ chúng ta khó có thể quên được, đó là nụ cười của Johann Moritz trong tác phẩm Giờ Thứ 25 của Virgil Georghiu, đã được quay thành phim do tài tử Anthony Quinn đóng vai chính. Moritz là một nông dân Roumanie, có người vợ đẹp. Một viên Đại Úy Cảnh Sát mê vợ Moritz, tìm cách vu cáo hắn là người Do Thái. Vì thế, Moritz bị tống vào trại tập trung. Nhưng sau đó, Moritz lại được khám phá bởi các nhà nhân chủng học Đức Quốc Xã như là một dòng dõi hiếm quý của nòi giống Aryan (dòng dõi tinh tuyền của người Đức) còn sót lại. Được quý trọng và ưu đãi, Moritz được trở thành lính Đức ngay. Khi Đức Quốc Xã thua trận, Moritz lại bị giam cầm và hành hạ bởi quân đội Sô Viết. Được thả ra, gặp lại vợ với mấy đứa con nhiều dòng giống mà không biết cha là ai, khi được phóng viên hô cười để chụp hình, nụ cười của Moritz quả là không còn gì cay đắng hơn! Nhà văn Phan Nhật Nam trong tác phẩm Tù Binh Và Hòa Bình có viết: "Đi đâu tôi cũng thấy người Cộng Sản... cười. Người CS đã cười theo chỉ thị, theo công tác, theo tiêu chuẩn? Nếu không thì tại sao, đâu đâu, ai ai cũng có một cách cười chung chung như thế? Có thể Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng... cười hả hê vì là Tướng, là cán bộ cao cấp được điểm Bác và Đảng. Nhưng rồi sao những công nhân nhà máy dệt, đội làm cầu, cán bộ mậu dịch... những người gầy còm, mắt trắng, những kẻ tóc bạc mệt nhọc đầy như tóc rối, như nếp nhăn, những người này có gì để phải cười như Giáp, như Đồng?!!" Tôi cũng đã cảm nhận được cái cười của người Cộng Sản như thế, trong đêm Giáng Sinh 1979 tại trại tập trung Phước Long. Đêm hôm đó, vào khoảng nửa đêm về sáng, chúng tôi bị đánh thức dậy bởi những tiếng súng nổ, tiếng chân chạy rầm rập cùng tiếng hô hoán vọng rõ mồn một trong đêm: "Ra đầu thú đi, tao thấy mày rồi, ra đi tao tha!" Khoảng 1 tiếng sau, chúng tôi được lệnh tập trung ra sân để thấy 2 bạn tù của chúng tôi bị lôi xềnh xệch ngoài vòng rào, máu me đầy người, đang hứng chịu những cú đấm đá liên hồi của bọn vệ binh và quản giáo. Họ chỉ biết kêu lên ai oán: "Mẹ ơi, cứu con với!" "Em ơi, cứu anh với!". Trong những lúc khốn cùng như thế, lạ thay, không ai kêu cứu đến Chúa, đến Phật, mà chỉ kêu cứu những người thân thiết của mình, cơ hồ Chúa và Phật ở quá xa, không sao kêu tới? Tên Thượng úy Trưởng Trại mà chúng tôi gọi là Thằng Bia, vì có bộ mặt giống như tấm hình Việt Cộng trên tấm bia chúng tôi tập bắn ở xạ trường Thủ Đức, khệnh khạng bước lên bục. Hắn nở nụ cười và "hồ hởi" tuyên bố: "Báo tin mừng cho các anh vui chung, chúng tôi vừa chận đứng một âm mưu trốn trại. Tất cả 5 thằng trốn, ta bắt được 2, còn 2 thằng đã bị bắt rồi còn bỏ chạy, ta đành bắn chết thôi. Thấy không, chúng tôi chỉ bắn kẻ chạy đi, không bắn kẻ chạy lại bao giờ! Thằng còn lại ta sẽ bắt nay mai, nếu không bắt được thì cũng thành con vọc trong rừng mà thôi! Này này, mỗi đội cử 1, 2 người ra để xem bạn của các anh chết ra làm sao nhé!" Nói xong, hắn cười khoái trá. Cái màn cười vô nhân này, đến nay tôi vẫn chẳng quên được. Nó như nụ cười của con Hắc Tinh Tinh, vô cảm và man rợ! Khi bị cử đi xem, chúng tôi thấy những vệt máu trải dài từ hàng rào trại đến một nơi cách khoảng 200 mét. Một người bạn ta nằm chết úp xấp, trên lưng lỗ chỗ vết đạn. Một vệt máu nữa dẫn đến bờ suối. Băng qua con suối cạn, bên kia là bức vách đất cao hơn đầu người, dấu tay cào thành từng vệt dài, chứng tỏ có người đã cố trèo lên mà không được. Cách đó dăm bước, bạn ta nằm ngửa, ống chân đầy máu, một bên thái dương có lỗ thủng của vết đạn còn vết khói súng chung quanh. Chắc chắn bạn ta bị bắn vào chân, cố lết đến đây qua dòng suối, nhưng không leo lên bức tường đất được, một phần vì bị thương, một phần vì mang ba lô đựng đồ nặng quá. Và bạn ta đã chết vì 1 coup de grace của bọn CS khốn nạn. Sau này, khi 2 người bạn ta được thả ra, chúng tôi mới được biết diễn tiến của cuộc trốn trại như sau: Các bạn ta đã sửa soạn cuộc vượt trại trước đó cả tháng. Một số dây gầu kéo nước của anh em được trưng dụng để nối lại đi trong rừng cho khỏi lạc, và cũng để phòng nếu phải vượt sông Mê Kông. Đồ ăn thì có khoai mì nghiền trộn đường, chiên lên làm thành bánh. Hôm trước đêm Giáng Sinh, cả toán ra nhổ vòng rào bằng tre lồ ô để tạo một lỗ chui. Có lẽ tiếng động đã khiến tụi vệ binh canh gác nghi ngờ, nên bọn chúng bèn tăng cường tối đa đèn pha ở nơi đó. Hôm sau, vào khoảng nửa đêm, khi cả toán vừa chui qua lỗ trống thì dàn đèn pha cực mạnh bật sáng, các bạn ta trở thành những tấm bia cho bọn vệ binh nhắm bắn. Cả toán chỉ có 1 cái địa bàn, nằm trong tay anh bạn bị giết ở bờ suối. Anh bạn vượt thoát được chắc sẽ gặp vô vàn khó khăn trong việc tìm phương hướng. Cụ Nguyễn văn Vĩnh ơi! Giá cụ có sống lại, qua Mỹ hoặc Nhật, thấy các cô bán hàng lúc nào cũng cười tươi như hoa để moi tiền cụ. Dù cụ có mắng họ là thiếu nghiêm trang, họ vẫn cứ tươi cười. Thế thì cụ chắc ứa gan lắm lắm thể nào mà cụ không lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, hay cũng hì, dở cũng hì, nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết cả nghiêm trang“. Chán cụ quá! Hì hì!..
Nguyễn Giang
|