Showing posts with label Đoản Văn. Show all posts
Showing posts with label Đoản Văn. Show all posts

Saturday, March 8, 2014

Hoa Hậu Hình Ống

Xanh Thỵ Nhạn Trắng



( Tranh Đinh Cường )

Nàng có thân hình của một hoa hậu bị lỗi. Nghĩa là thay vì vòng 2 phải nhỏ hơn 2 vòng khác. Nhưng với nàng, cả 3 vòng đều ngang bằng nhau. Thế mới oách chứ. Cứ thử thắp đuốc để tìm xem, có hoa hậu nào đẫy đà và có vòng đo tuyệt hảo như nàng? Đã thế cái đầu tóc uốn quăn xù được nhuộm vàng của nàng, cứ thỉnh thoảng lắc lư theo từng cử động và đôi mắt cười có đuôi gọi mời của nàng, làm chàng thấy khoái mới ác chứ!

Chàng yêu nàng quá, cứ muốn đỡ đần bao điều nặng nhọc. Bởi thế từ việc dọn nhà, giặt giũ, chàng đều dành để làm cho nàng. Dẫu gì thì nàng cũng là cành vàng lá ngọc của chàng. Đỡ đần âu cũng là một phương pháp bảo quản nhan sắc cho nàng chứ. Vả lại, nàng đâu có rảnh tay chân tí nào đâu. Bày việc là sở trường của nàng mà. Lúc nào cũng thấy nàng hí hoáy làm việc này, việc kia, đủ chuyện. Đó là chưa kể tới cái đầu óc rối rắm của nàng. Có thể nghĩ từ việc này nhảy sang việc kia, hay bay bổng với bao điều không tưởng.

Chẳng qua do nàng quá nhạy cảm, luôn cảm nhận những cái đổi thay một cách tinh tế đó thôi. Chàng đóng đèn và cắm sào quá lâu trong đời nàng, nên chỉ cần một chút đổi thay trên nét mặt của nàng, chàng đã hiểu nàng đang nghĩ và muốn gì rồi.

Thói quen của nàng cũng giản đơn, nên chẳng khó khăn chi mà không biết. Dẫu thức ăn ở nhà có ngập tràn, nàng cũng phải xách giỏ lướt một vòng chợ. Nàng mê đi chợ hằng ngày còn hơn đi mua sắm ở siêu thị, bởi lẽ ở chợ luôn có những hàng hóa đột biến và đa dạng. Vả lại tại đó, nàng được mời chào một cách nhiệt tình của nhóm người bán mua. Hầu như ai cũng biết nàng thì phải.

Nàng có tài mua thức ăn vặt một cách thần kỳ. Đố ai có thể lè kè 2 quả mít 2 tay và vừa kẹp thêm cái giỏ đi chợ lè kè bên hông. Thế mà bên trong giỏ lại toàn ổi, mãng cầu xiêm, sắn luộc, chuối luộc và cả thanh trà, cùng bao thứ linh tinh khác...

Nói chung, chàng luôn thấy nàng mua dập dồn trái cây mỗi lần đi chợ về. Cũng phải nói nàng có độc chiêu ăn cơm ít. Mỗi bữa mỗi bát lưng, còn bao nhiêu khoảng trống trong bụng, nàng bỏ những thức ăn vặt vào cái đường chuyền thẳng tắp trong người, xay nhuyễn và ép với tốc độ máy xay gió, không cần pin hay điện để khởi động. Vèo một cái, nhẵn nhụi, sạch boong.

Nói cũng oan cho nàng, chứ thực tình, lắm lúc chàng luôn phát hiện ở thùng rác, những gói thức ăn không kịp tiêu thụ bị hỏng, bị nàng lén đổ đi... Thôi thì người ta đánh bạc hay shopping mới sạch nhà, sạch cửa, chứ có nhằm nhò gì vài ba chục quà vặt mỗi ngày. Không nở bề ngang cũng nở bề dọc!

Chỉ tội cái tủ lạnh phình bụng, cứ căng kè mỗi ngày, muốn trúng thực mà thôi. Có lẽ cũng nhờ vậy, mà nàng coi bộ trẻ ra so với bạn bè trong lớp còn lại. Trông họ mới thảm não làm sao! Chẳng bì với nàng, với bộ vó ngon lành, với khuôn mặt dễ cảm, làm nhiều người để mắt. Cái cặp chân dài, săn cứng. Cái bàn mông ngoai ngoai... Ôi! cả thế giới chắc phải chết dãy vì nàng chứ đâu phải riêng chàng!

Đó là chưa kể đến lúc nàng trổ tài gác nhẹ bộ vó lên người chàng. Không hiểu cái lão Tôn Ngộ Không ở Tây Du Ký có cảm giác thế nào khi bị núi đè? Chứ riêng chàng, cái cảm giác mới lạ lùng làm sao! Nặng nề nhưng mà thích thú, nhất là lúc cái bộ vó đó chuyển dịch như những con yêu nữ, quấn xoắn bên Đường Tam Tạng. Chàng đê mê và quên đi bao nỗi mệt nhọc vì nàng.

Tóm lại: Nàng là một hoa hậu hình ống với nhiều thói hư chàng cố dấu. Thế nhưng chàng vẫn yêu nàng, thế mới lạ chứ! Hi hi...

Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Monday, March 3, 2014

Vì Chàng Lội Lụt

Xanh Thỵ Nhạn Trắng


Mưa lớn... Nước như đổ dồn về đây... Hôm ni là 23 tháng 10 âm lịch. Cái ngày mà ngày trước ông bà mình vẫn nói “Ông tha mà bà chả tha, sinh ra cái lụt 23 tháng 10” đó mà. Thế nhưng mình vẫn đi chợ dẫu đã có thức ăn sẵn ở nhà... Vì hai lý do:

- Ngắm nước, lội lụt.

- Mua cá sông cho Lương theo yêu cầu của chàng.

Khà khà, sao cu cậu lại mê cá sông thế không biết. Mình thì chả thèm vì... không ăn được! Dân kén mà (Nói cho đỡ ốt dột, chứ từ nhỏ tới chừ, mình vốn không ăn được nhiều thứ mà mọi người đều khen ngon đó mà! Thế mới dốt!)

Mưa to dã man! Lội vào chợ, rồi ra ngã bờ sông, vẫn không có cá sông như ý. Đành lội người lên dốc Bến Ngự. Sao mình thấy mình phi thường và oai phong chi lạ. Vì "người đẹp" mà phải băng qua đường rầy xe lửa, vượt cái dốc cao như núi Thái Sơn để tìm mua cá tươi cho chồng... (Mình đã tưởng tượng và thêm mắm muối cho có vẻ lãng mạn và thi vị đó mà). Vì chàng em phải lội suối, băng đèo... ghê chưa? Để suýt nữa bị nước đẩy bổ nhào, văng tưng. Nước từ các nhà ở dốc Bến Ngự tràn xuống, chảy xiết lắm đó nghe, chứ không nói dỡn đâu.

Trong một phút giây nào đó, mình thấy mình có cái điên, giống cái điên của Đông Ki Hô Tê, khi chém cái cối xay gió quá... Chắc có bà con mất.

Mua được một dúm cá Giếc và cá Rô đang nhảy tưng tưng đòi vượt rào, mình hùng dũng quay về nhà.

Mưa lớn hơn... Thách đó, thế càng có dịp để trổ tài... Khà khà, cái váy ngủ bận bên trong cái áo mưa tiện lợi, chừ cũng đã ướt sũng! Đệch sợ nhé... Ta đã có cách để thư giãn. Thế là mình tìm lại cái cảm giác ngày xưa, bằng cách vừa đi vừa tè thoải mái! Những dòng nước ấm chảy dọc theo chân, khoái lạ lùng! Sau bao năm rồi, thử lại, vẫn cái cảm giác lạ lùng, thích thú! Có ai có được cái cảm giác lạ lùng, thú vị như mình không nhỉ?!

Về nhà, thấy Lương ngồi chơi game ở máy tính, mình khoe đùm cá với khuôn mặt... "hồ hởi", tươi rói. Lương cười. Chắc cu cậu đã biết mình... "tranh thủ" đái dầm trong quần rồi cũng nên! Hi hi...

Xanh Thỵ Nhạn Trắng


Chờ Một Kiếp Mai


Friday, February 21, 2014

Chàng Và Nàng

Đoản văn

Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Chàng có thói quen của loài gấu sau ăn là ngủ. Giấc ngủ đến với chàng thật nhanh và dễ dàng. Chỉ cần vài giây yên lặng, là nàng đã nghe tiếng thở đều của chàng. Bình thường thì cũng chả có gì để nói, nhưng những lúc mệt nhọc thì phải, cái âm điệu đều đều đó lại tăng tốc, thành tiếng nổ của chiếc xe lam bị ngạt xăng.

Những lúc đó, nàng lại nhổm dậy nhìn chàng. Hai môi chàng nhếch lên, hạ xuống, phì phò như người ta đang kéo gỗ lên dốc, không, cũng không đúng, giống như những người thổi kèn Trum Pét bị lấy mất kèn mà không biết vậy hà. Âm vang to và hùng dũng làm sao!

Nhiều lúc nàng cứ nghĩ, giá có thể gắn một cái loa vào miệng chàng lúc đó, thì có thể là vũ khí chống lại với sự ồn ào của hàng xóm những lúc cần. Tuy vậy, ngó chàng lúc ngủ cũng bắt mắt lắm, ”đẹp chai” là đằng khác. Nếu không, hồi xưa nàng đâu có ưa, bởi đó cũng là một trong những tiêu chuẩn chọn lựa của nàng mà. Vả lại, tụi trong lớp nàng, cũng có vài đứa đóng đèn chàng, làm nàng phải cắt cái rụp, giảm hẳn sự giao lưu vô bổ, đầy lo lắng đó thôi.

Tuy vậy cái mà nàng yêu nhất ở chàng là sự quan tâm, chăm sóc nàng. Nàng yêu những cử chỉ chăm sóc nhẹ nhàng của chàng. Như hôm kia, khi vừa đi chợ về, mở cổng vào nhà, nàng thấy chàng đang tranh thủ lúc cháu ngủ, ngồi vo mấy cái quần đái dầm của cháu, thấy nàng, chàng hỏi:

- Có mệt không em?

Nàng thấy mình như vừa đi dự hội nghị Asian về vậy. Có le không. Nàng hỉnh mũi đáp “Không“ thật hùng dũng, như Mafia sau trận chiến càn quét chợ búa, rồi nghiêng cái giỏ đầy chiến lợi phẩm ăn vặt, vừa được thu tóm ở chợ về, định đánh bài chuồn lui sau bếp. Thế nhưng chàng gọi giật lại:

- Nhà anh vừa mới lau để cháu lăn lê đó. Em lại đây rửa chân, rồi vào kẻo tội cháu!

Thôi thì đành nhắm mắt xuôi tay cho mệ nuốt vậy.

Nàng lừ lừ nhích bộ vó đen thui, đầy cát, xê dịch tới cái thau nước vừa xả đồ xong của chàng. Đặt giỏ chợ bên cạnh, nàng cúi xuống, định khoác tay vào thau, lấy nước để rửa, thì bỗng chàng lại nói:

- Đưa chân đây, anh rửa cho!

Chao ơi, nghe mới mê tơi làm sao. Giữa thanh thiên bạch nhật, với lượng người qua lại thường xuyên trước đường, chàng lại có show diễn độc đáo thế sao? Nàng lịm người đưa chân cho chàng. Lim dim thưởng thức cái cảm giác dễ chịu lan tỏa trong người. Nàng nhớ lại mấy câu thơ từ hồi bé tí vẫn thường đọc:

Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng, xung quanh mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch bát tràng về xây
Xây dọc rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân!..

Ừ, chàng rửa chân cho nàng thế cũng chả sao. Lý ra phải có cái hồ bán nguyệt cơ. Nhưng thôi, cái thau giặt có hình tròn, nó gấp đôi hình bán nguyệt, chứ phải chơi đâu! Hơn nữa, có hồ thì nàng phải tự chao chân, nay lại được tự tay chàng rửa, thế mới oách chứ. Thế là nàng đê mê ngập tràn trong sung sướng, với tiếng nói của chàng:

- Có chồng rửa chân cho, sướng chưa... Đưa chân kia đây cho anh!

Chao ơi, nàng thấy mình như bé đi vài chục tuổi, đã đời làm sao. Giá có thể đái dầm nữa thì tuyệt biết mấy. Có tiếng nói của chàng vang lên:

- Xong rồi đó em!

Làm cắt đứt dòng tư tưởng lộn xộn của nàng. Tiếc thật. Nàng đi như trong mơ, và nghĩ mình đang bay với đôi cánh thiên thần của mình để vào nhà.

Chà, dù gì ngày xưa nàng cũng là tiên nữ hạ giới mà lỵ. Nàng còn nhớ mấy mươi năm về trước, các con của nàng đã mê tơi, vì câu chuyện thêu dệt về chính bản thân của nàng. Nàng vẫn thường kể với tụi nhỏ, cái câu chuyện bịa đặt, mỗi lần dỗ chúng nó ngủ, thế mà tụi nó vẫn tin và hãnh diện vì có bà mẹ là... tiên nữ như nàng.

Chuyện nàng kể rằng "Ngày xưa, nàng ở trên trời. Một bữa nọ, sau tiệc vui, nàng cùng các tiên nữ khác, lén xuống trần gian vui chơi tiếp, rồi cùng nhau ra tắm suối. Chàng tình cờ đi ngang qua, thấy vậy, vội thu cặp cánh của nàng. Các nàng tiên khác thấy động, liền vội vã khoác vội cặp cánh và bay về trời. Chỉ còn lại nàng, không thể bay về trời nữa vì mất cặp cánh. vì thế nàng đã theo chàng về làm vợ và sinh ra các con như bây chừ!..."

Chuyện chỉ có thế, nhưng với trí óc non nớt dễ tin, các con nàng, thỉnh thoảng vẫn hỏi chàng “dú” cặp cánh của nàng ở mô, hay thi thoảng vẫn kể với chúng bạn, về nguồn gốc tiên nữ của nàng và cãi cọ nhau, vì lũ bạn dám không tin vào câu chuyện 100% láo toét của nàng.

Khà khà, láo có sách, mách có chứng chứ! Nếu không, làm gì nàng có thể bay với cặp cánh vừa mới lú của nàng như bây chừ chứ? Lượn một vòng quanh bếp, đảo mắt kiếm tìm... Chao ơi, chàng dễ thương quá. Tuyệt cú mèo là đằng khác!... Phải làm một món ăn chi cho độc đáo, để đền đáp tấm lòng đại bác mấy mươi ly của chàng mới được. Thế là nàng quyết định cho xuất xưởng một về chả cá thu thơm lựng, khiến chàng phải rập rình vừa đi vào, vừa xuýt xoa:

- Chao ôi, em làm chi mà thơm dữ rứa???

Nàng hỉnh cái mũi tuyệt vời của nàng tiên mất cặp cánh, đáp:

- Làm món mà anh thích...

Chàng tiến lại, ghì chặt nàng vào lòng, mê ly a rùng rợn!... Thế mới biết đâu cần gì to tát... Chỉ một chút quan tâm nhau, cũng đủ cháy bùng lên niềm hạnh phúc diệu kỳ!... Tuyệt vời quá! Chàng ơi!...

Xanh Thỵ Nhạn Trắng



Wednesday, February 19, 2014

Mây Trời, Biển và Chàng

Đoản văn
Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Buổi chiều chàng đến với tôi, nụ cười là dáng điệu đầu tiên thay lời chào hỏi. Sự trìu mến trong tia nhìn của chàng làm tôi hụt hẫng. Tôi đứng yên nhìn chàng sửng sốt, để rồi cuối cùng lắp bắp nói được mấy tiếng “Anh mới về?” Chàng cười và yên lặng gật đầu. Thế giới của chúng tôi là đó. Thật đẹp và tuyệt vời trong cảm thông.

Tôi bỏ lại nội trú buồn hiu, theo chân chàng ra lộ. Con nắng vàng hanh của một ngày đang thoi thóp thở. Chàng hỏi tôi:

- Đi đâu bây giờ hả em?

- Đi đâu cũng được, miễn có anh.

Vâng, tôi chỉ cần có chàng bên cạnh, một đời và mãi mãi... Với tôi, chàng là tất cả cơ mà.

Một chiếc Taxi trờ tới. Chàng vẫy và nắm tay tôi leo lên. Tôi cùng chàng đến biển. Biển rất đông và nhộn. Nhiều cô gái nhìn bộ đồ bay chàng đang bận trên người và mỉm cười. Tôi khẽ nhích xa chàng một chút để được tự do nhìn ngắm chàng. Chàng có dáng đi của một kẻ cô độc và ngạo mạn suốt đời. Mặt nhìn thẳng, nghiêm trang và tư lự. Tự dưng tôi thấy mình bé, thật bé trước mắt chàng. Tôi thèm đến sự bảo bọc chở che của chàng.

”Anh, liệu anh có bảo bọc, chở che suốt đời em không?” Tôi nghĩ thầm và nhìn chàng. Chàng quay nghiêng người sang tôi, hơi cúi xuống, thầm thì:

- Xấu, anh bắt gặp em nhìn trộm anh rồi đó nghe. Có gì lạ không em?

Tôi lắc đầu nguầy nguậy:

- Lúc nào anh cũng thế!

- Cũng thế là sao?

- Là dễ ghét đó mà!

Chàng cười, vuốt nhẹ tóc tôi:

- Thế sao em lại thương anh?

- Ờ, thì tại... tại... rồi nín thinh. Ghét chàng quá đi thôi.

Chàng lại cười, nụ cười nửa trìu mến, nửa trêu chọc. Ôi! tôi muốn ôm chầm lấy chàng mà cắn, mà xé, mà ngấu nghiến cho thỏa mà đành chịu. Chàng đó, thật xa mà thật gần, thật dễ thương, và thật dễ ghét. Với tôi, chàng ví như một chân trời mới lạ, luôn luôn gọi mời sự chú ý và thèm khát khôn nguôi. Tôi gọi nhẩm tên chàng "Lương ơi! Lương ơi!..." rồi cười vu vơ.

Chàng nhìn tôi ngạc nhiên nhưng không hỏi. Hai đứa tôi lang thang trên biển, từ lúc trời còn đổ nắng vàng hanh lên cát, cho đến khi mặt biển đen sầm xuống vì giận dữ. Từng tiếng thét gào của biển vẫn đều đều vang vọng bên tai tôi và chàng.

Tôi yêu biển quá, như yêu chàng. Nhưng không phân định được là tôi yêu cái nào hơn. Nhiều lúc tôi thấy mình ngớ ngẩn đến buồn cười, khi nghĩ rằng “Tại sao mình lại yêu một anh chàng mang mộng mây trời, mà lại không yêu một anh chàng thủy thủ, lênh đênh trên tuyệt diệu của vùng biển gọi mời này. Tại sao vậy hè??? Chả hiểu nữa!...

Bàn tay tôi bất ngờ bị lay mạnh. Tôi nghe chàng nói:

- Em thấy không?

Theo ngón tay chàng chỉ, một con còng lớn và những con còng nhỏ đang nhởn nhơ trên cát. Chàng buông tay tôi ra, như một cơn lốc, chạy như bay đến những con vật bé nhỏ đó, tôi chạy theo chàng muốn hụt cả hơi, nhưng những con vật bé xíu kia lại khôn hơn một bậc, nó lao mình xuống nước và mất tăm dạng. Hai đứa chạy bắt còng trên biển đến hồi mệt nhoài, mà chả được một con nào. Chàng cười tiếc rẻ “Nó khôn quá!” Tôi cũng cười.

Hai mắt nhìn đăm đắm vào cái vùng đen trước mặt. Tiếng sóng vẫn vỗ đều bên tai. Im lặng trong vô cùng giữa hai đứa. Bỗng dưng, trong một phút kỳ quặc nhất của tâm linh, tôi thèm nhắm mắt, chạy lao người xuống vùng nước bao la kia, mặc nó ra sao thì ra.

Tôi nói ý nghĩ đó với chàng. Chàng thật buồn và nắm giữ tay tôi lại - như sợ một mất mát bất ngờ, có thể xảy ra trong bất cứ lúc nào không biết. Cuối cùng, chàng kéo tôi lên ngồi ở những chiếc ghế con, xếp dọc theo bờ biển.

Chàng nói thật nhiều cho tôi nghe. Chàng bảo “Anh còn nhớ, đã có lần anh đọc một câu chuyện, của một nhà văn người Mỹ nào đó, kể về một phi công đi bay, nhưng vì thời tiết quá xấu, không thể nào đáp tàu xuống đất được, anh ta cứ bay vòng trên trời, trong tưởng nhớ quay quắt đến hình bóng người yêu thương, giờ này đang ngóng đợi anh về. Anh ta bay, bay mãi, cho đến giọt xăng cuối cùng, và tan xác theo với tàu."

"Ngày trước, anh cũng đã từng mơ ước, có một cuộc sống sanh nghề, tử nghiệp như vậy. Nhưng từ khi gặp em, có em, anh không còn mơ ước viển vông. Anh thèm một hạnh phúc bình thường - mơ một cuộc sống bình thường như mọi người đang có. Vì sao em có biết không? Cũng bởi vì anh yêu em, anh không muốn chúng ta phải xa rời, mất mát nhau. Thế mà sao em lại lẩn thẩn, nghĩ đến những điều không đâu, vậy là vì sao thế hở em?"

Nghe những lời chàng nói, tự dưng tôi bỗng run lên vì xúc động. Tôi nép người vào ngực chàng. Tôi thấy chàng lớn quá. Trong hai tay khoan dung, che chở của chàng, tôi nói thật nhỏ, vừa đủ cho chàng nghe:

- Em sẽ không bao giờ nghĩ quấy nữa đâu Lương ơi! Bỏ qua cho em nhé, em cần anh, cần anh lắm, anh biết không?

Chàng gật đầu. Tôi nghe hơi thở chàng thật ấm, tỏa xuống, tỏa xuống, xóa tan bao giá lạnh của biển đêm đang kéo về. Tôi muốn nhắm mắt lại, tôi muốn quên biển, với sự gọi mời, để sống trọn vẹn cho chàng, trong những phút giây này mà thôi.

Những chiều nghỉ phép của chàng đã qua, tôi lại trở về với cái cô đơn khủng khiếp. Từng buổi chiều vàng héo hắt ở nội trú, làm tôi muốn ngạt thở. Tôi vẫn nhớ đến biển và chàng. Tôi sẽ không ra biển, nhưng tôi vẫn thấy có hình ảnh chàng một chiều nào đó đã qua, với những lời nói ngọt mềm trong gió biển. Tôi sẽ ngồi thật yên để độc thoại với chàng. Biển đêm chắc đang kêu gào tên tôi dữ dội. Nhưng biển ơi! Đến giờ phút này thì tôi đã rõ. Tôi cần chàng hơn biển. Biển đừng giận tôi nghe chưa. Lương anh ơi!

Em cần anh, cần thật nhiều đó, biết không anh? Trong lặng yên, tôi thấy nụ cười và ánh mắt của chàng. Tôi gọi trong hụt hẫng “Lương ơi! Lương ơi!..”

Xanh Thỵ Nhạn Trắng