Tuesday, December 30, 2014

Does Time Really Exist?

What is Time?

The Illusion of Time






Mời các bạn nghe thêm...

The Fabric of Space-Time





Sunday, December 28, 2014

Chiếc Lá Cuối Cùng (Tuấn Khanh) Thiên Tôn

Chiếc Lá Cuối Cùng

Nhạc: Tuấn Khanh

Tiếng hát: Thiên Tôn

Video edited by: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Chiếc Lá Cuối Cùng'

Nhạc Tuấn Khanh

Thiên Tôn hát






Friday, December 26, 2014

Phép Thuật

thơ Xanh Thỵ Nhạn Trắng



Tranh do X.T.N.T. vẽ


Như một viên đá vô tình
Anh nằm im, để em tình cờ vấp ngã
Nỗi trượt đau làm em tê buốt quá
Nước mắt nhiều, ngập lụt cả trần gian
Em ngây thơ, bỗng chợt hóa hung tàn
Búp bê nhỏ, chừ trở thành phù thủy
Em sẽ ước biết bao điều phi lý
Để anh thành ích kỷ của riêng em
Em dang tay ban phép thuật tối đen
Để quanh anh chẳng còn ai khác cả
Anh hốt hoảng, sẽ van nài vật vã
Được cùng em chia xẻ nỗi thăng trầm
Em bắt anh tay trắng mẫn mò luôn
Khiến anh phải hãi hùng vì đói khổ
Anh sẽ thấy đời đâu toàn sắc đỏ
Của vinh quang, chiến thắng, lẫy lừng
Anh trở về nguyên thủy dáng người thương
Bao năm cũ... ngày chúng mình chung lối
Anh sẽ nắm lấy bàn tay em bối rối
Lời ngập ngừng cứ đọng mãi ở bờ môi
Em lấy ở anh mắt, tim, cả nụ cười
Làm ngọn đuốc, sáng bừng nguồn hụt hẫng
Em phù thủy sẽ giam cầm tư tưởng
Đọa đày anh cho khổ sở trăm đường
Em bắt anh phải vượt núi, lên nương
Tìm trăm thứ lạ thường dâng hiến tặng
Em sẽ rút muôn ngàn tơ sợi nắng
Bắt anh ngồi dệt thắm những vẫn thơ
Bởi hay ghen và nỗi cạu bất ngờ
Anh lộn xộn, em bắt anh làm quỷ dữ
Em sẽ xích, sẽ xiềng với gông cùm đủ thứ
Cho nặng nề mê mệt bước chân đi
Trời sẽ long, đất lở cũng bởi vì
Khi giận dỗi, có điều gì em không dám
Em nghĩ quẩn với bao điều u ám
Chỉ làm sao chiếm giữ được lòng anh
Rồi đến đêm buồn, u tối mông mênh
Buông phép thuật, phù thủy buồn... bật khóc

Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Wednesday, December 24, 2014

NRG's Xmas Party

NRG's Xmas Party

Photos by Michael Châu





Click on Left/Right Arrow to Browse the album!

Monday, December 22, 2014

Merry Christmas and Happy New Year

Merry Christmas
and
Happy New Year!

From Huntington Harbour


Thân chúc các bạn và gia đình một mùa Giáng Sinh an bình
Một năm mới hạnh phúc sức khỏe dồi dào!





Huntington Harbour

Photo by Hoàng Khai Nhan

Christmas 2014

22 December 2014



Sunday, December 21, 2014

Từ Giọng Hát Em (Ngô Thụy Miên) Thương Linh

Từ Giọng Hát Em

Nhạc: Ngô Thụy Miên

Giọng hát: Thương Linh

Đệm dương cầm: Quốc Vũ

Thâu thanh: Dung Minh Studio

Photos: Internet

Edited by: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Từ Giọng Hát Em' Sáng tác Ngô Thụy Miên

Thương Linh hát



Saturday, December 20, 2014

The Milky Way Galaxy

10 Incredible Facts about the Galaxy





Interesting space facts: the Milky Way





The Surprising Secrets of Milky Way Galaxy New Documentary





New Secrets of Our Galaxy(full documentary)






10 Facts About the Milky Way

This annotated artist's conception illustrates our current understanding of the structure of the Milky Way galaxy. Image Credit: NASA
This annotated artist’s conception illustrates our current understanding of the structure of the Milky Way galaxy. Image Credit: NASA
The Milky Way Galaxy is an immense and very interesting place. Not only does it measure some 100,000–120,000 light-years in diameter, it is home to planet Earth, the birthplace of humanity. Our Solar System resides roughly 27,000 light-years away from the Galactic Center, on the inner edge of one of the spiral-shaped concentrations of gas and dust particles called the Orion Arm.
But within these facts about the Milky Way lie some additional tidbits of information, all of which are sure to impress and inspire. Here are ten such facts, listed in no particular order:
1. It’s warped.For starters, the Milky Way is a disk about 120,000 light years across with a central bulge that has a diameter of 12,000 light years (see the Guide to Space article for more information). The disk is far from perfectly flat though, as can be seen in the picture below. In fact, it is warped in shape, a fact which astronomers attribute to the our galaxy’s two neighbors -theLarge and Small Magellanic clouds.
These two dwarf galaxies — which are part of our “Local Group” of galaxies and may be orbiting the Milky Way — are believed to have been pulling on the dark matter in our galaxy like in a game of galactic tug-of-war. The tugging creates a sort of oscillating frequency that pulls on the galaxy’s hydrogen gas, of which the Milky Way has lots of (for more information, check out How the Milky Way got its Warp).
The Spiral Galaxy ESO 510-13 is warped similar to our own. Credit: NASA/Hubble Heritage Team (STScI / AURA), C. Conselice (U. Wisconsin / STScI/ NASA
The warp of Spiral Galaxy ESO 510-13 is similar to that of our own. Credit: NASA/Hubble
2. It has a halo, but you can’t directly see it.Scientists believe that 90% of our galaxy’s mass consists of dark matter, which gives it a mysterious halo. That means that all of the “luminous matter” – i.e. that which we can see with the naked eye or a telescopes – makes up less than 10% of the mass of the Milky Way. Its halo is not the conventional glowing sort we tend to think of when picturing angels or observing comets.
In this case, the halo is actually invisible, but its existence has been demonstrated by running simulations of how the Milky Way would appear without this invisible mass, and how fast the stars inside our galaxy’s disk orbit the center.
The heavier the galaxy, the faster they should be orbiting. If one were to assume that the galaxy is made up only of matter that we can see, then the rotation rate would be significantly less than what we observe. Hence, the rest of that mass must be made up of an elusive, invisible mass – aka. “dark matter” – or matter that only interacts gravitationally with “normal matter”.
To see some images of the probable distribution and density of dark matter in our galaxy, check out The Via Lactea Project.
3. It has over 200 billion starsAs galaxies go, the Milky Way is a middleweight. The largest galaxy we know of, which is designated IC 1101, has over 100 trillion stars, and other large galaxies can have as many as a trillion. Dwarf galaxies such as the aforementioned Large Magellanic Cloud have about 10 billion stars. The Milky Way has between 100-400 billion stars; but when you look up into the night sky, the most you can see from any one point on the globe is about 2,500. This number is not fixed, however, because the Milky Way is constantly losing stars through supernovae, and producing new ones all the time (about seven per year).
These images taken by the Spitzer Space Telescope show the dust and gas concentrations around a supernova. Credit: NASA/JPL-Caltech
These images taken by the Spitzer Space Telescope show dust and gas concentrations around a distant supernova. Credit: NASA/JPL-Caltech
4. It’s really dusty and gassy.Though it may not look like it to the casual observer, the Milky Way is full of dust and gas. This matter makes up a whopping 10-15% of the luminous/visible matter in our galaxy, with the remainder being the stars. Our galaxy is roughly 100,000 light years across, and we can only see about 6,000 light years into the disk in the visible spectrum. Still, when light pollution is not significant, the dusty ring of the Milky Way can be discerned in the night sky.
The thickness of the dust deflects visible light (as is explained here) but infrared light can pass through the dust, which makes infrared telescopes like the Spitzer Space Telescope extremely valuable tools in mapping and studying the galaxy. Spitzer can peer through the dust to give us extraordinarily clear views of what is going on at the heart of the galaxy and in star-forming regions.
5. It was made from other galaxies.The Milky Way wasn’t always as it is today – a beautiful, warped spiral. It became its current size and shape by eating up other galaxies, and is still doing so today. In fact, the Canis Major Dwarf Galaxy is the closest galaxy to the Milky Way because its stars are currently being added to the Milky Way’s disk. And our galaxy has consumed others in its long history, such as the Sagittarius Dwarf Galaxy.
6. Every picture you’ve seen of the Milky Way from above is either another galaxy or an artist’s interpretation.Currently, we can’t take a picture of the Milky Way from above. This is due to the fact that we are inside the galactic disk, about 26,000 light years from the galactic center. It would be like trying to take a picture of your own house from the inside. This means that any of the beautiful pictures you’ve ever seen of a spiral galaxy that is supposedly the Milky Way is either a picture of another spiral galaxy, or the rendering of a talented artist.
Imaging the Milky Way from above is a long, long way off. However, this doesn’t mean that we can’t take breathtaking images of the Milky Way from our vantage point!
Artist's concept of Sagittarius A, the supermassive black hole at the center of our galaxy. Credit: NASA/JPL
Artist’s concept of Sagittarius A, the supermassive black hole at the center of our galaxy. Credit: NASA/JPL-Caltech
7. There is a black hole at the center.Most larger galaxies have a supermassive black hole (SMBH) at the center, and the Milky Way is no exception. The center of our galaxy is calledSagittarius A*, a massive source of radio waves that is believed to be a black hole that measures 22,500 kilometers (14 million miles) across – about the size of Mercury’s orbit. But this is just the black hole itself.
All of the mass trying to get into the black hole – called the accretion disk – forms a disk that has 4.6 million times the mass of our Sun and would fit inside the orbit of the Earth. Though like other black holes, Sgr A* tries to consume anything that happens to be nearby, star formation has been detected near this behemoth astronomical phenomenon.
8. It’s almost as old as the Universe itself.The most recent estimates place the age of the Universe at about 13.7 billion years. Our Milky Way has been around for about 13.6 billion of those years, give or take another 800 million. The oldest stars in our the Milky Way are found in globular clusters, and the age of our galaxy is determined by measuring the age of these stars, and then extrapolating the age of what preceded them.
Though some of the constituents of the Milky Way have been around for a long time, the disk and bulge themselves didn’t form until about 10-12 billion years ago. And that bulge may have formed earlier than the rest of the galaxy.
9. It’s part of the Virgo Supercluster, a group of galaxies within 150 million light years.As big as it is, the Milky Way is part of an even larger galactic structures. Our closest neighbors include the Large and Small Magellanic Clouds, and the Andromeda Galaxy – the closest spiral galaxy to the Milky Way. Along with some 50 other galaxies, the Milky Way and its immediate surroundings make up a cluster known as the Local Group.
And yet, this is still just a small fraction of our stellar neighborhood. Father out, we find that the Milky Way is part of an even larger grouping of galaxies known as the Virgo Supercluster. Superclusters are groupings of galaxies on very large scales that measure in the hundreds of millions of light years in diameter. In between these superclusters are large stretches of open space where intrepid explorers or space probes would encounter very little in the way of galaxies or matter.
In the case of the Virgo Supercluster, at least 100 galaxy groups and clusters are located within it massive 33 megaparsec (110 million light-year) diameter. And a 2014 study indicates that the Virgo Supercluster is only a lobe of a greater supercluster, Laniakea, which is centered on the Great Attractor.
10. It’s on the moveThe Milky Way, along with everything else in the Universe, is moving through space. The Earth moves around the Sun, the Sun around the Milky Way, and the Milky Way as part of the Local Group, which is moving relative to the Cosmic Microwave Background (CMB) radiation – the radiation left over from the Big Bang.
The CMB is a convenient reference point to use when determining the velocity of things in the universe. Relative to the CMB, the Local Group is calculated to be moving at a speed of about 600 km/s, which works out to about 2.2 million km/h. Such speeds stagger the mind and squash any notions of moving fast within our humble, terrestrial frame of reference!
For many more facts about the Milky Way, visit the Guide to Space, listen to the Astronomy Cast episode on the Milky Way, or visit the Students for the Exploration and Development of Space at seds.org..
Further Reading: SEDS.org


Wednesday, December 17, 2014

MasterChef Australia

MasterChef Australia

Celebrity Challenge





Green Mango Salad

Luke Nguyễn





How to Make Master Stock Chicken
with Fresh Egg Noodles

Luke Nguyễn





Saturday, December 13, 2014

14 Ca Khúc

14 Ca Khúc

Videos edited by: Hoàng Khai Nhan



Click on the video below to play all!



14 Ca Khúc

Gõ con chuột vào video trên để thưởng thức 14 ca khúc chọn lọc.

Thursday, December 11, 2014

Mùa Xuân Hát Cho Em (Cao Tiêu & Anh Việt Thu) Phi Khanh

Mùa Xuân Hát Cho Em

Thơ: Cao Tiêu

Phổ nhạc: Anh Việt Thu

Hát: Phi Khanh

Video edit: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Mùa Xuân Hát Cho Em'

Thơ Cao Tiêu - Anh Việt Thu phổ nhạc

Phi Khanh hát



Tuesday, December 9, 2014

Lá Rơi Bên Thềm (Nguyễn Hiền & Lê Trọng Nguyễn) Trần Thái Hòa

Lá Rơi Bên Thềm

Music by: Nguyễn Hiền & Lê Trọng Nguyễn

Sung by: Trần Thái Hòa

Photos: Internet

Edited by: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Lá Rơi Bên Thềm'

Sáng tác Nguyễn Hiền & Lê Trọng Nguyễn

Trần Thái Hòa hát



Monday, December 8, 2014

Chồng Chềnh Hai Lối

Truyện ngắn
Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Buổi sáng thứ hai, buổi sáng đầu tuần, bao giờ phòng bệnh cũng đông và nhộn nhịp hơn mọi ngày. Phương liếc qua các hồ sơ bệnh án, đế nắm sơ qua số bệnh nhân ở phòng, và các việc cần làm, ghi vào sổ, xong quay ra, Phương tập hợp các học viên do nàng hướng dẫn lại, bắt đầu dặn dò và phân công việc cho từng người một.

Các học viên bắt đầu tản dần vào phòng bệnh, để đo huyết áp, kẹp nhiệt, và làm những công việc chăm sóc thông thường hằng ngày, mà họ vẫn làm. Phương tản bộ dọc theo hành lang của phòng bệnh. Liếc nhìn các học viên của nàng đang hí hoáy làm việc, Phương như thấy lại hình ảnh của chính mình, mấy mươi năm trước đây, cũng ở những căn phòng như thế này, đi thực tập cũng như họ bây giờ.

Thế mà đã 5 năm qua đi, bây giờ nàng đã là một Huấn Luyện Viên của trường. Sáng sáng hướng dẫn các học viên vào bệnh viện, để họ thực hiện những công việc chăm sóc điều dưỡng. Một công việc mà đối với Phương, chả lấy làm hứng thú gì, vì hằng ngày luôn phải tiếp xúc với các khuôn mặt đớn đau buồn bã, phải luôn gò bó trong những bức tường ảm đạm, với những mùi thuốc men, với những tiếng rên la đau đớn.

Nhiều lúc Phương thấy sự lựa chọn của mình bị lệch hướng. Nàng đi theo sự vạch sẵn, hướng dẫn của ba nàng, và cảm thấy vui, vì đã làm thỏa mãn những gì ông trông mong ở nàng.

Ngay chính việc làm huấn luyện viên của trường như hiện tại, cũng là một ý thích của ông. Phương đã không đắn đo, không ngần ngừ, để biến ước mơ của ba nàng thành hiện thực.

Thói quen với hai chữ “Thôi kệ” làm nàng trở thành một con rối, với những diễn biến trong cuộc sống của chính nàng.

Chưa bao giờ Phương có ý nghĩ, sẽ vùng vẫy hay giành dựt những ước mơ của mình, để sống cho cuộc đời mình có ý nghĩa hơn, hợp với những ý tưởng luôn bay bổng, lãng mạn trong người.

Nàng sống và buông thả cho dòng đời cuốn lôi, đều đặn trong nhàm chán. Nàng chỉ cảm thấy thực sự thích thú, khi buổi chiều, với những giờ trên bục giảng, nhìn xuống những cặp mắt nai tơ nhìn lên, lắng nghe, như muốn nuốt lấy những lời giảng của nàng.

Đó là niềm hạnh phúc giản đơn, mà Phương có được trong nghề nghiệp, bởi lẽ Phương luôn cảm nhận, và thấy hình ảnh của chính mình trong đó, với những tháng ngày ngây thơ, hoang dại một thuở xa xưa, khi mới tập tễnh vào đời...

Có tiếng gọi của cô học viên cắt ngang dòng tư tưởng của Phương:

-- Cô ơi! Cô ơi.

Phương quay lại, vẻ bối rối hiện lên trên khuôn mặt của hai học viên thực tập:

-- Gì vậy? Có chuyện gì vậy em?

-- Dạ, tụi em không thể nào đo huyết áp và kẹp nhiệt cho bệnh nhân mà em đang chăm sóc cả.

-- Sao vậy? Bệnh nhân không cho à?

Hai học viên đưa mắt nhìn nhau ấp úng. Cuối cùng một em mặt đỏ bừng, cất giọng nói:

-- Dạ không. Nhưng bệnh nhân cứ nằm ôm riết cái ông người nhà, không chịu thả. Tụi em không làm sao bảo người nhà ra ngoài được cả.

Phương tò mò thắc mắc:

-- Bệnh nhân giường số mấy?

-- Dạ, giường số 23.

Phương nói:

-- Thôi được, để cô xuống xem sao...

Phương quày quả quay về phòng, lật hồ sơ bệnh nhân để xem. Đó là một bệnh nhân nữ. Lứa tuổi 22. Vừa được chuyển đến hôm chủ nhật, từ phòng cấp cứu, vì uống thuốc ngủ tự vẫn.

Phương chặt lưỡi, quay người đi về phía giường bệnh. Những tiếng cười rúc rích của một số bệnh nhân quanh đó, và những ánh mắt vừa tinh nghịch, vừa tò mò của những học viên khác.

Phương đưa mắt nhìn. Một cảnh tượng khá ngoạn mục, đập vào mắt nàng.

Trên chiếc giường nhỏ chưa đầy 1 mét, một người con gái da thịt trắng hồng, mắt xinh, mũi đẹp, mặt mày bầu bĩnh, trong bộ đồ ngủ vẫn thường hay mặc ở nhà, tay cánh, đang quàng tay ôm chặt một chàng trai, cũng đang rất trẻ, mặt mày khá bảnh, dáng dấp cao ráo, dễ thương, trong quân phục bay, không quân hàm, không bảng tên. Chàng trai mặt đỏ bừng, nhắm mắt nằm yên chịu trận.

Bên cạnh là hai học viên của nàng, đang lăng xăng dỗ dành:

-- Anh chị thông cảm, đã đến giờ làm việc. Yêu cầu người nhà ra khỏi phòng, cho tụi em làm việc.

Chàng trai gượng nhổm lên, gỡ bàn tay đang quàng của cô gái, một cách yếu ớt.

Cô gái vùng vằng, càng ôm chặt chàng trai hơn:

-- Không, anh không đi đâu hết. Ở đây với em, nếu không em chết nữa cho coi …

Có lẽ câu nói này, là một áp lực mạnh với chàng trai, nên chàng trai đó lại vật ngã nằm xuống giường, nhắm mắt, dỗ dành nho nhỏ:

-- Không, anh không đi đâu cả. Anh ra ngoài cho họ làm việc. Trưa anh lại vào với em, anh hứa mà!

Mặc kệ, cô gái chả thèm nghe, cứ xiết chặt lấy chàng trai không thả. Thấy tình hình căng thẳng đó, Phương vội tiến lại gần, vỗ vào vai cô gái:

-- Này cô, đây là phòng bệnh, chứ không phải là nhà. Giờ này là giờ làm việc. Tôi yêu cầu cô để người nhà ra khỏi phòng, để mấy em còn làm nhiệm vụ. Nếu không, buộc lòng tôi sẽ trình lên bác sĩ, để cho cô xuất viện ngay.

Cô gái hé mắt nhìn. Thấy Phương, cô hơi lơi tay, nằm im. Chàng trai lúng túng, tháo gỡ cánh tay cô gái đang quàng ở cổ mình, ngồi nhỗm dậy, vội vã mang giày, và lỉnh ngay ra phòng ngoài.

Phương tò mò nhìn chiếc phù hiệu phi đoàn được thêu trên áo bay, và nhận ra rằng, chàng trai đó cùng phi đoàn với chồng mình. Phương mỉm cười thú vị khi nghĩ đến Lương, chồng nàng. Có lẽ Lương sẽ ngạc nhiên, khi nghe nàng kể về chuyện này lắm đây.

Buổi trưa, khi Lương đến đón Phương về, Phương đem chuyện sáng nay ở phòng bệnh, kể cùng Lương.

Lương nhìn Phương cười, có vẽ không tin, khi nghe Phương nói anh chàng đó cùng phi đoàn với Lương. Lương chỉ nghĩ Phương trêu chọc chàng mà thôi.

Câu chuyện xảy ra ở phòng bệnh cũng được lãng quên sau đó.

Gần nửa năm sau, Lương xin được phòng trong cư xá không quân, và cùng Phương chuyển đến ở.

Đó là một căn phòng đầu tiên của dãy cư xá. Thoáng mát, rộng rãi, gồm 2 phòng lớn, thông nhau bằng một cánh cửa lớn. Mỗi phòng đều có một cửa sổ rộng, bằng gỗ, bên trong được che chắn bằng những khung của sắt bảo vệ.

Nhìn hướng ra bên ngoài, là một dãy hành lang láng xi măng rộng, chạy dài. Ngoài cùng là một con đường đất khá rộng, phẳng, chạy dọc theo chiều dài của dãy cư xá.

Từ hàng rào B40 bao quanh cư xá, Phương có thể nhìn xe cộ chạy qua lại, trên tuyến đường chính, nối liền thành phố Nha trang với Cầu Đá, một địa danh du lịch ở đây. Nằm song song với dãy cư xá, cách nhau bởi con đường chính, đó là cửa hàng quân tiếp vụ, đối diện ngay với nhà nàng. Ở đây chuyên bán những mặt hàng chính như thuốc lá, mì gói, mì chính, đường, sữa, đồ hộp cho quân nhân.

Đằng sau cửa hàng quân tiếp vụ là bãi biển Nha Trang. Chiều chiều, sau những giờ làm việc mệt nhọc, Phương thường bắt ghế ra ngồi ở hành lang, nhìn ra đường, ngắm người qua lại, nhìn ngắm cảnh mua bán ở cửa hàng và nghe lao xao tiếng sóng biển đập vào bờ, ấm áp, dịu dàng trong mơ hồ của tiềm thức. Phương sống khép kín cùng chồng, ít giao tiếp với mọi người trong cư xá. Công việc khiến Phương ít khi có mặt ở nhà, ngoài buổi chiều và tối.

Căn hộ bên cạnh Phương cũng im vắng không kém. Hằng ngày, Phương vẫn thấy người hàng xóm của mình lủi thủi vô ra một mình. Thỉnh thoảng họ chào nhau.

Đó là một cô gái miền Nam, có vẻ mộc mạc, với mái tóc dài, dáng thanh mảnh, ít nói, nom có vẻ hiền lành. Phương đoán chừng cô ta cũng gần trạc tuổi với mình. Không đẹp, nhưng trông dễ có thiện cảm.

Có lần Phương hỏi chồng về cô gái:

-- Ờ vợ thằng Tuấn, cùng phi đoàn đó. Nó đang biệt phái Phú Bổn, nửa tháng nữa mới về.

Phương chỉ biết vậy. Cuộc sống của cô gái đó và nàng có khác chi nhau. Lương vẫn thường xuyên đi biệt phái lên các vùng khác, trong nửa tháng mới về. Và nàng cũng đã từng thui thủi một mình như vậy thôi.

Thế rồi tình cờ một buổi chiều nọ, khi Phương bắt ghế ra hành lang ngồi, nhìn ngắm xe cộ qua lại, và nghe sóng biển vỗ về, thì thình lình Phương nghe có tiếng cười đùa vui vẽ ở căn hộ bên cạnh.

Phương hơi ngạc nhiên, nhưng sực nhớ lời Lương đã nói, Phương đoán chắc là Tuấn, người hàng xóm, cùng phi đoàn của Lương, đã biệt phái về. Sự suy đoán của nàng được giải đáp ngay, vì khoảng chừng 10 phút sau, bóng dáng hai vợ chồng xuất hiện ở cửa. Có lẽ họ đang chuẩn bị đi đâu đó, bởi Phương thấy người chồng, đang loay hoay khóa cửa.

Phương tảng lờ, giả vờ chú mục nhìn ra đường. Hai vợ chồng khi đi ngang chỗ nàng ngồi, Phương thấy cô gái khẽ gật đầu chào. Nàng đáp trả và ngạc nhiên thấy người chồng ngượng ngập, lảng tránh ánh mắt nàng.

Phương thấy cái anh chàng Tuấn này có vẻ quen quen. Không biết nàng đã gặp đâu rồi thì phải.

Cái ý nghĩ đó khiến đầu óc nàng cứ lục lọi, tìm tòi để nhớ. Cuối cùng Phương “à” lên một tiếng rõ to, rồi ngã người lui sau ghế dựa mỉm cười.

Cái anh chàng mặt đỏ tía, cứng đơ người trong bệnh viện một ngày nào đó, chợt trở về trước mắt Phương. Không lẽ anh ta chính là Tuấn, người cùng đơn vị với Lương? Thế cô gái trong bệnh viện dạo ấy là ai?Và cô gái phòng bên, có phải là vợ chính thức của anh ta không?

Phương cố gạt những điều nghĩ ngợi vẫn vơ đó ra khỏi đầu, mà sao nó cứ rối mòng mòng trong trí óc.

Vì thế lúc Lương về, Phương đem thắc mắc của mình hỏi và được Lương cho biết, cô gái phòng bên chính là vợ anh ta, còn người trong bệnh viện mà Phương gặp, có lẽ chỉ là bạn gái mà thôi.

Phương buồn cười khi nhớ lại vẻ bối rối, ngượng ngùng của Tuấn, lúc đi ngang qua nàng. Ừ, hèn gì… Lộ tung tích rồi nhé.

Nghĩ vậy, nhưng Phương chả bao giờ nói những điều đã được chứng kiến cho Hiền, vợ Tuấn, trong cả những khoảng thời gian dài sau đó. Hiền không bao giờ ngờ, là Phương đã biết được những điều bí mật trong cuộc sống của Tuấn. Những chiều rảnh rỗi, Phương và Hiền vẫn thường trao đổi, tâm sự cùng nhau.

Hiền có vẻ lo lắng và rất mực yêu thương Tuấn, trong từng ý nghĩ và những chăm sóc vụn vặt. Những ngày Tuấn ở nhà, Hiền chăm lo áo quần, thức ăn, uống một cách chu đáo. Hiền luôn nấu món ăn thật hấp dẫn, theo lối miền nam chính gốc.

Hiền người Rạch Giá, là một người vợ mẫu mực. Niềm đau duy nhất của Hiền là đã gần 5 năm chung sống, mà nàng vẫn chưa có con. Hiền đã ao ước biết bao, cái ngày được làm mẹ, được thấy sự tắt kinh của mình …

Nhưng cuộc đời lại quá trớ trêu. Bao ước mơ cứ theo mơ ước mà bay cao.

Thoạt đầu, vì cuộc sống bấp bênh, rày đây mai đó, Tuấn đã để Hiền ở lại nhà ba mẹ, nhưng sau mấy năm dài, Hiền đã không chịu đựng được sự xa cách đó, và nàng đã liều lĩnh theo Tuấn về ở cư xá này, nơi mà nàng không hề có một người thân, hay một bám víu nào khác ngoài Tuấn.

Nàng mong đợi, hy vọng sự gần gũi với Tuấn, sẽ giúp nàng có được một đứa con, như nàng hằng ao ước. Nỗi ước mơ đó cứ ấp ủ mãi trong lòng, như một thôi thúc thèm khát, cho đến tận bây giờ, Hiền đã bắt đầu thấy lo sợ, cho đó là một điều viển vông, không thể nào có được nữa rồi.

Vì thế, Hiền hay buồn, co rút với nỗi cô đơn, héo hắt của mình.

Là người khéo tay, Hiền đã chúi đầu vào việc thêu thùa những bức tranh lớn, treo đầy cả căn phòng, vào những món ăn khô khá độc đáo cho Tuấn. Nàng lo sợ mất Tuấn. Càng ngày Hiền càng cảm thấy mình khô khan, cằn cỗi, trước một Tuấn ngày một trẻ ra, đầy sức sống, đầy quyến rũ.

Và cái ngày lo sợ đã đến.

Một buổi sáng thứ bảy, khi Phương từ phòng tắm tập thể của cư xá, quay trở về phòng mình, ngang qua phòng của Hiền, một cảnh tượng khá đặc biệt, chợt đập mạnh vào mắt nàng. Hiền đang ngồi ở giường, cạnh Tuấn, với hai mắt đỏ hoe. Cạnh đó, trên chiếc xe đạp nhỏ hằng ngày Hiền vẫn đi chợ, cái cô gái Phương đã gặp ở bệnh viện, ngồi ở yên sau của xe, tay quàng ra đằng trước, ôm vào lòng một đứa bé trai, khoảng chừng 1 tuổi. Tất cả có vẻ yên ắng, nặng nề.

Phương bước vào phòng mình, chợt thấy lo lắng, tội nghiệp cho sự hiền lành của Hiền. Chả biết Hiền sẽ xử sự ra sao trong cái cảnh éo le này?

Buổi tối, Phương nghe có tiếng cãi vã ồn ào của phòng bên khá lâu. Sau đó Phương thiếp đi lúc nào chả rõ.

Buổi sáng thức dậy sớm, đang đánh răng, thì Hiền, với 2 mắt mọng nước, chạy sang ngồi cạnh Phương, khóc òa.

Phương im lặng, ái ngại nhìn Hiền. Trong những tiếng nói đứt quãng, bập bẹ, Hiền đã nói:

-- Chị Phương ơi, em phải làm sao đây hả chị? Con nhỏ đó đem con hắn tới, nói là sẽ ở chung với anh Tuấn luôn. Hồi hôm hắn dỗ con hắn ngủ ở nền nhà xong, em đang nằm với anh Tuấn trên giường, hắn cũng phóc lên, nằm 1 bên. Em quàng tay ôm anh Tuấn, hắn cũng ôm. Em hất tay hắn ra, hắn cào em. Cả đêm cứ hất ra, hất vô, chả tài nào ngủ được cả … Chừ hắn vẫn ở lại, Anh Tuấn đi bay rồi, không có ai thân quen, em sợ quá, không dám về phòng …

Phương an ủi:

-- Có chi mà sợ. Chị là vợ trên danh chánh, ngôn thuận, cả cư xá này ai cũng biết cả mà. Chị cứ về ăn uống, cơm nước cho chính mình và nấu ăn cho anh Tuấn đi. Hắn dọa chị thế, chứ không dám ở lâu đâu. Đó, chị thấy kìa, hắn đang ẵm con bỏ đi rồi kìa...

Hiền đưa mắt nhìn ra, thấy cô gái tay xách giỏ, tay ẵm con bước đi. Hiền chùi vội nước mắt, nhìn theo, đợi đến khi cô gái đi khuất hẵn trong tầm nhìn, Hiền vội vã cám ơn và quay về phòng.

Đến trưa, lúc đang mơ màng trong giấc ngủ, thì Phương nghe tiếng đập phá, chửi rủa ở phòng bên. Phương lắng nghe. Có tiếng la toáng lên:

-- Tao đập phá hết đó, mày làm gì tao? Có lý nào con tao và tao đói khát, mà mày lại sung sướng ăn uống, phè phỡn, nghĩ ngơi thoải mái. Này này, cơm nước này, tao không ăn thì mày cũng không được ăn, tao đổ hết …

Rồi thì chén bát dĩa kêu loãng xoãng, tiếng xoong quánh va đập vào nhau.

-- Đó, có giỏi thì mày làm gì tao coi …

Không nghe có tiếng của Hiền đối đáp. Một thoáng sau, Phương nghe có tiếng gõ cửa vội vàng:

-- Chị Phương ơi, mở cửa cho em vào với...

Phương nhỏm dậy, ra mở cửa. Hiền, đầu tóc xác xơ, mắt đỏ hoe vì khóc, chạy òa vào phòng:

-- Chị Phương ơi, nó đập phá hết đồ trong nhà em rồi. Cơm nước nấu ra, anh Tuấn chưa về, nó hất tung cả. Xoong nồi nó đánh méo xẹo. Cả những bức tranh em thêu, và những bức hình đám cưới treo ở tường, nó quật bể nát hết. Nó như con điên, em sợ quá, chị cho em trốn ở đây, chờ anh Tuấn về chị nhé …

Phương ái ngại hỏi:

-- Hồi sáng thấy nó đi rồi cơ mà. Sao quay lại hả?

Hiền đáp:

-- Nó đã đi, nhưng lại gặp mấy bà trong cư xá mình, cũng làm vợ bé xui xút. Do vậy nó ra gởi con ở nhà ngoài, và quay lại quậy phá lung tung. Giá có anh Tuấn ở nhà, thì nó đâu dám. Ở nhà một mình em sợ quá. Nhỡ nó làm càn, đánh em thì sao? Chị cho em ngồi tạm đây nghe chị …

Phương ngao ngán lắc đầu, kéo màn che giường ngủ mình lại, bảo Hiền vào đó nằm nghỉ, chờ Phương gọi điện vào Phi Đoàn, báo cho Tuấn về giải quyết vậy.

Khoảng 1 tiếng sau Tuấn về. Cư xá bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên, như đang chuẩn bị chờ xem một buổi kịch nhạc bắt đầu trình diễn.

Họ chia làm 2 phe. Một phe của những bà vợ trên danh chánh, ngôn thuận, hậm hực, tức tối vì những cô vợ bé luôn chèn ngang, phá vỡ hạnh phúc gia đình. Họ chửi rủa nhau và quyết liệt đòi triệt đi mầm mống đáng sợ, cứ lăm le cuộc sống yên ấm hằng ngày của họ.

Phe kia, của những bà vợ bé hoặc những bà vợ sống không hôn thú. Họ nghĩ họ vẫn là người được sống và thụ hưởng những gì họ có được trong đấu tranh, trong thua thiệt, mất mát.

Họ xúi giục cô gái:

-- Sợ gì, mày tuy không là vợ trong hôn thú, nhưng hôm trước, Tuấn cũng có đãi tiệc mời anh em và giới thiệu mày ra mắt cùng họ. Ai mà không biết mày với Tuấn có con cùng nhau. Thế thì ai dám bảo mày không là vợ Tuấn. Có chi tụi tao hổ trợ... Đừng ngán …

Nhóm kia la ó:

-- Vợ cái con khỉ mốc gì mà vợ. Đồ đĩ thối, dơ danh, không biết dị. Gặp mợ Hiền đây thiệt thà như đếm, chứ vào tay bà thì phải biết… bà xé ra từng mảnh, chứ đừng giỡn mặt mà chơi …

Cô gái đứng lặng trong phòng, tay cầm cái chổi, vẽ mặt tần ngần không nói. Đúng lúc đó Tuấn xuất hiện. Đám đông dạt ra, tránh đường cho Tuấn đi vào phòng.

Tuấn, mặt mày đỏ nhừ, mắt long lên vì giận, vì thấy cảnh hoang tàn, đổ nát của căn phòng. Cơm nước, đồ ăn vung vãi trên sàn, những chiếc xoong méo quẹo, những mảnh gương từ các bức tranh bể nát, tung tóe trên sàn nhà.

Tuấn lặng yên, từ từ tiến tới, cô gái thụt lùi, thả vội chiếc chổi đang cầm trên tay xuống đất, lùi dần đến sát vách tường.

Tuấn cứ bước tới, mắt nhìn chăm chăm một cách tức tối, và cuối cùng giáng tay tát một cái thật mạnh vào mặt cô gái, rít lên:

-- Cút ngay, không tao giết chết bây giờ …

Có lẽ vì vẻ mặt quá ghê của Tuấn lúc đó, cô gái ôm mặt chạy vù ra cửa.

Đám đông nín thở theo dõi từ nãy giờ, chừ lại tóa ra, dạt sang hai bên. Những lời nói của đám đông vô công rồi nghề, hằng muốn có những cơ hội như thế này, để thỏa thuê cơn gào thét, nói cười của họ.

Sự va đập, xáo trộn của gia đình người khác, như là một niềm vui cho những bới móc, trao đổi, với một niềm hăng say lạ lùng. Họ như những người trong cuộc, gào thét với những ý nghĩ sẽ làm gì, nếu họ là người trong cuộc.

Bởi thế, trong những lúc không tự chủ được mình, lại được xúi giục bởi sự phản kháng của các cô, các bà cùng cảnh ngộ như mình, cô gái sau một vài phút yên lặng, đã bắt đầu gào lên tru tréo:

-- Ôi, đồ vũ phu. Mày dám đánh tao hả? Mày theo cái con chết tiệt này, mà trở mặt với tao sao? Tao ngu, tao mới nghe lời mày. Tao đã lặng yên, nhưng ngày ngày, anh tao đi làm về, ngang qua đây, thấy mày ngồi kề vai sát cánh với nó, nói cười hân hoan, đú đỡn, trong lúc tao thì vò võ ôm cái thằng con của mày, thui thủi ngày qua ngày. Mày tàn nhẫn thế chưa vừa sao? Mày chỉ làm sao cho sướng cái thây của mày. Việc gì mày cũng giả vờ quên hết. Mày quên mày đã nhiều lần úp mặt vào tao, thế mà chừ mày lại đánh tao, sao hả, đồ con lợn …

Tuấn điên tiết lao ra, cô gái vùng chạy ra bên ngoài cửa.

Tuấn dừng lại ở ngưỡng cửa, tức tối, rồi lại quay vào.

Cô gái chạy lui, cách Tuấn một quãng, tháo bỏ 2 chiếc giày cao đang mang ở chân, bỏ sang một bên. Lại bắt đầu hươ tay, múa chân chửi rủa.

Những lời nói thô tục, nhơ nhớp cứ tuôn ra, không ngại ngùng. Đám đông cười ồ, như vừa chứng kiến một pha diễn quá ngoạn mục. Tuấn lại từ phòng tuôn ra, khuôn mặt đỏ tái, mắt lóe lên một vẽ man dại, dữ dội, vì những lời phĩ báng quá trớn của cô gái. Chàng cảm thấy nhục nhã và dị dạng biết bao trước đám đông, trước những cặp mắt hau háu đón chờ.

Tuấn nghĩ nếu chàng tóm được cô gái, chàng sẽ không dễ gì tha thứ cho sự xúc phạm, hạ phẩm giá của chàng trước đám đông như thế. Chàng sẽ… chàng sẽ… bao ý nghĩ tức tối tràn đầy trong chàng. Thế nhưng, cô gái lại đâm đầu chạy ra xa, và Tuấn lại đành quay vào, ẩn mình ở trong phòng …

Trong đám đông, lại bắt đầu hình thành một trò chơi mới. Họ thích thú lấy đôi giày của cô gái đã tháo gỡ, chuyền tay nhau và quăng bỏ đi.

Khi cô gái quay trở lại, tìm tòi lục lọi đôi giày của mình, thì đã không còn nữa. Thế là một cuộc chửi rủa khác, hướng về những đối tượng khác, lại xảy ra.

Cả một cư xá như loạn hẵn ra, với những lố nhố người nói cười, hò hét. Họ thích thú, lăn xã, nhập vào cuộc chơi, một cách hết mình. Họ bắt đầu lén búng những hòn sỏi nhỏ, vào người mình ghét bỏ.

Họ chửi rủa, bênh vực lẫn nhau, loạn xà ngầu. Không ai quan tâm đến buổi chiều đã đến, cơm nước trong gia đình chưa nấu. Họ say sưa với những gì họ đang làm, cho đến khi những người trong ban bảo vệ cư xá được điều đến giãi tán. Bấy giờ họ mới quay về, tay còn hươ hươ diễn tả, cười nói huyên thuyên.

Cô gái đi chân đất, theo một vài người trong cư xá về phòng họ, mượn 1 đôi dép khác và quay về nhà mình. Sự yên tĩnh được trả lại sau đó.

Phương quay về phòng mình, bảo cùng Hiền:

-- Về phòng đi. Có anh Tuấn bên a.

Đúng lúc đó Phương nghe có tiếng gõ cửa, và Tuấn xuất hiện, lí nhí, ấp úng:

-- Xin lỗi chị, có nhà tôi ở đây không?

Phương quay lại gọi Hiền. Hiền lập cập bước ra. Nhỏ nhoi và yếu ớt. Nhìn Tuấn với cặp mắt đỏ mọng, không nói.

Tuấn cám ơn Phương, rồi kéo tay Hiền:

-- Về phòng thôi em …

Cả hai quay đi. Đến tối, lúc Phương đang ăn cơm tối, thì vợ chồng Tuấn xuất hiện cửa. Tuấn chào Phương và nói:

-- Chị làm ơn cho tôi gởi Hiền ở đây một lát. Tôi vào đơn vị, kiếm tàu cho Hiền về Rạch Giá một thời gian, kẻo ở đây sợ không ổn. Tôi đi tăng phái liên tục, nhỡ khi tôi đi vắng, xảy ra chuyện, Hiền chả biết nương tựa vào ai. Phải đành vậy thôi. Có lẽ rồi tôi cũng sắp xếp xin đổi về Nam luôn đó chị. Tôi sẽ về đón Hiền trong tối nay. Và chắc là sẽ gởi trả phòng lại cho cư xá, mà không ở đây nữa. Tôi cám ơn anh chị, trong những ngày qua đã đối xử tốt với vợ chồng tôi và xin chào anh chị luôn thể.

Phương nhìn Tuấn, sự buồn bã, thiểu não hiện lên trên khuôn mặt.

Có lẽ trong cuộc đời Tuấn chưa bao giờ có thể hình dung ra cái cảnh trớ trêu, đầy kịch tính như ngày hôm nay. Sự đổ vỡ trong tình cảm, sự đón nhận những xúc phạm danh dự trước đám đông, làm Tuấn như khọm hẵn đi.

Phương chỉ nói:

-- Được rồi, anh cứ để chị ở đây. Khi nào có tàu anh lui đón sau vậy. Luôn thể cũng chào chia tay với anh luôn … Tuấn quay đi. Hiền theo Phương vào phòng. Một chiếc xách nhỏ, gọn trên tay.

Hiền thút thít:

-- Em phải vào lại nhà thôi chị à. Ở đây em sợ lắm. Em chỉ đem mấy bức thêu và tấm hình đám cưới của tụi em thôi. Ở trong này này …

Phương nhìn Hiền. Lòng rộn một niềm thương cảm. Sự hiền lành, khờ dại, đôi khi cũng là một thứ vũ khí mạnh mẽ, khiến người đối diện phải động lòng, muốn dang rộng tay để chở che. Không phải Tuấn cũng đang muốn bảo bọc, chở che Hiền trong lúc này như thế sao?

Mấy ngày sau đó, cô gái lại đến tìm Tuấn. Cửa phòng đóng kín, khóa bên ngoài. Tần ngần một lúc, cô gái sang gõ cửa phòng Phương, ngập ngừng, bối rối hỏi thăm.

Phương cho biết Tuấn đã dọn đi, gởi lại phòng cho cư xá rồi.

Cô gái thở dài nói:

-- Em thật bậy. Hôm trước em bị mấy chị trong cư xá xúi bẫy, thúc giục, nên đã đập phá, nói ra những lời xúc phạm nặng nề với anh Tuấn. Em biết tính của anh Tuấn, tự ái rất cao, những lời thốt ra của em hôm ấy, đã làm em mất anh ấy vĩnh viễn. Hôm nay em đến, chỉ với mục đích cầu xin anh ấy tha thứ. Nhưng chả gặp được nữa rồi. Em hối hận quá …

Phương nhìn theo cô gái bước xa dần. Dáng nghiêng nghiêng trong chiều xuống. Cô độc và lẽ loi. Thấy thương cho một kiếp người không may lỡ bước.

Mấy tháng sau nghe Lương, chồng nàng cho biết, Tuấn đã thuyên chuyển công tác vào Nam, công tác tại một đơn vị mới ở trong đó.

Cuộc sống họ ra sao, thế nào Phương chẳng còn biết đến. Nhưng thi thoảng, khi nhớ lại những gì đã xảy ra, đã chứng kiến, cái hình ảnh 1 cô gái miền Nam hiền lành, nhút nhát, cứ lãng vãng trước mắt Phương.

Phương vẫn cầu xin cho Hiền đạt được cái điều mong muốn, là có được một đứa con, để thắt chặt tình cảm vợ chồng hơn nữa, trong cuộc sống lứa đôi đầy sóng gió này …

Xanh Thỵ Nhạn Trắng

Nguyễn Minh Hoàng - Cựu Sinh Viên Trường CTKD Đà Lạt Không Còn Nữa

“Một người bạn của Viện Đại Học Đà lạt, khoá 5 Chính Trị Kinh Doanh, anh Nguyễn Minh Hoàng, cũng là một bạn hàng xóm Yên Đổ trang lứa với anh em mình, vừa qua đời tại Maryland tuần qua. Hoàng chuyên chơi guitar, là một sĩ quan của các chiến hữu Pháo Binh, thuộc Sư Đoàn 1 Bộ Binh, tù cải tạo... Nhà anh Hoàng hình như ở đầu ngõ hẻm, đường vô xóm Cù Lao Yên Đổ. Mong anh góp lời cầu nguyện cho linh hồn anh Hoàng được an nghỉ nơi cõi thiên thu.”

Trên đây là email của một cưụ sinh viên trường Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt gửi đến tôi, báo tin anh Nguyễn Minh Hoàng mất, vì anh đoán anh Hoàng cùng khu Yên Đổ với tôi.

Thú thật, khi nhận được tin tôi rất bàng hoàng, vì từ lâu tôi vẫn muốn biết tin tức về Hoàng.

Ngay sau đó, tôi điện thoại cho anh Huỳnh Công Dân đang ở Boston để xác nhận lại xem có phải như thế không? Dân xin lỗi vì quá bận, nên không kịp báo tôi biết. Dân nói: ”Nguyễn Minh Hoàng đã mất vào ngày 22 tháng 11, năm 2014, ở Maryland, sau một thời gian chống chọi với một căn bệnh ngặt nghèo.”

Hoàng và Dân là anh em bà con. Thân phụ Hoàng là anh ruột của thân mẫu Dân. Hai gia đình Hoàng và Dân đều sống chung một nhà trên đường Yên Đổ.

Giữa Hoàng và Dân tôi đều có những mối quan hệ thân quen: bạn láng giềng và bạn học cũ. Họ ở hẻm 60 xóm Cù Lao. Còn tôi ở hẻm 58 xóm Giếng. Chúng tôi có thời gian cùng học chung thời trung học dưới mái trường Huỳnh Thị Ngà, số 10 đường Trần Nhật Duật, Tân Định.

Nguyễn Minh Hoàng là mẫu người ít nói và rất dễ thương. Tướng thư sinh, nước da trắng và nụ cười với hai hàm răng trắng đều. Ai gặp Hoàng một lần cũng đều dành cho Hoàng những cảm tình quý mến. Một con người hiền hậu, khiêm nhường, sống tử tế và không bao giờ làm mất lòng bạn bè. Gặp bất cứ ai, anh cũng nở một nụ cười thân thiện, trìu mến.

Hoàng là một học sinh ngoan và giỏi trong lớp. Ngoài ra, anh còn nổi tiếng về chơi đàn Guitar. Thân phụ Hoàng đã từng thành lập một ban Kích Động Nhạc có tính cách gia đình, lấy tên là SAIGON STAR. Thành phần ban nhạc đều là anh em trong nhà do đích thân ba Hoàng trực tiếp hướng dẫn và đưa đi trình diễn ở nhiều nơi. Tôi nhớ ba má Hoàng có bảy người con, gồm: người chị lớn tên Nguyệt, tiếp đến Hoàng. Sau đó các em là Tuấn, Khải, Ánh, Lan và Yến.

Sau khi tốt nghiệp trung học. Hoàng lên Đà Lạt tiếp tục học tại Trường Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt, thuộc khoá 5. Hoàng lập gia đình với một cô bạn cùng học chung. Bạn bè và người thân đều nghĩ một con người như Hoàng chỉ có thể làm công chức, thương gia hay một đấng tu hành, vì ở con người Hoàng tiết ra một phẩm hạnh, một nhân cách từ tốn và đôn hậu.

Nhưng bất ngờ, năm 1972 tình hình chiến sự gây cấn, lệnh tổng đông viên được ban hành khẩn cấp. Số mạng đã thay đổi để Hoàng trở thành một Sĩ Quan của Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà.

Hoàng được gọi nhập ngũ vào quân đội. Khi mãn khoá Truờng Bộ Binh Thủ Đức, Hoàng được về binh chủng Pháo Binh và thuyên chuyển ra Sư Đoàn 1 Bộ Binh, Vùng Một Chiến Thuật.

Sau 30 tháng 04 năm 1975, Hoàng có thời gian dài ở tù cải tạo. Sau những năm tháng nghiệt ngã của cuộc đổi đời với trăm cay, nghìn đắng, cuối cùng, năm 1984 Hoàng đã may mắn vượt biên thành công và đuợc định cư ỏ Hoa Kỳ, tiểu bang Maryland cho đến ngày mất.

Tôi chỉ có thể cô đọng vài hàng về người bạn cũ đã ra đi. Mọi người lúc còn sinh thời, thì hoàn cảnh, cuộc sống không ai giống ai. Nhưng cuối cùng, cũng một lần lên chuyến tàu suốt với tấm vé một chiều đi về miền miên viễn. Chỉ có điều trước hay sau mà thôi!

Sư ra đi của Hoàng để lại nhiều mất mát, thương tiếc cho gia đình và bạn hữu. Trong số đó có tôi.

Xin được chia buồn cùng chị Hoàng và tang quyến.

Xin cầu chúc hương linh của bạn Nguyễn Minh Hoàng sớm về cõi vĩnh hằng.

Xin vĩnh biệt người bạn cũ hiền hoà, thân thương. Rồi chúng ta cũng sẽ gặp nhau ở nơi bình yên, không phải lo toan cơm áo, gạo tiền và bệnh hoạn.

Trần Đình Phước

(San José - California - Mùa Lễ Tạ Ơn 2014)

Saturday, December 6, 2014

Gỏi Gà



Món Nhậu Khoái Khẩu Của 'Hồng Thất Công'

'Hoàng Dung' Làm Bếp




Nguyên liệu


  • Gà đi bộ (1 con, cho khoảng 4 hay 5 người ăn)
  • Chanh (1 quả), Ớt đỏ (2-3 trái), Hành tây (1-2 củ), Hành ta (3-4 củ), Gừng (vài củ)
  • Rau răm (1 bó), Lá chanh Thái Lan (5-7 lá non), Ngò (1/2 bó)
  • Dấm (1 muỗng cà phê)
  • Nước (2 muỗng 1/2 cà phê)
  • Đường (2 muỗng cà phê)
  • Đường phèn (vài cục nhỏ)
  • Muối (hơn 2 muỗng cà phê)
  • Bột nêm (Granulated Chicken Flavor Soup Base Mix, 1-2 muỗng canh)


1) Luộc gà


  • Gà đi bộ xát muối rửa sạch
  • Nấu nước với gừng, hành tây, có thể đậy vung cho mau sôi
  • Khi nước sôi, bỏ gà vào luộc với lửa lớn 20 phút (nước ngập con gà, nồi mở vung)
  • Nêm muối, bột nêm vào, nếm cho vừa ăn, nhớ vớt bọt cho nước trong
  • Tiếp tục luộc với lửa nhỏ 10 phút (nồi vẫn mở vung)
  • Tắt bếp, đậy vung, để gà trong nồi thêm 15 phút cho gà chín
  • Vớt gà ra để nguội xong xé nhỏ (để cả xương sẽ là mồi nhậu hết xảy!)


2) Rau thơm


  • Rau răm rửa sạch, cắt nhỏ vừa
  • Lá chanh Thái Lan xắt chỉ
  • Optional: Ngò rửa sạch, cắt nhỏ


3) Hành ngâm dấm

  • Pha 1 muỗng dấm + vắt 1 quả chanh + 2 muỗng 1/2 nước + 1/2 muỗng đường + ít muối
  • Trộn chung với hành tây và hành ta xắt mỏng


4) Muối Ớt

  • Đâm 2 hay 3 quả ớt đỏ cho nhuyễn
  • Đường 1 muỗng cà phê
  • Muối 2 muỗng cà phê
  • Trộn chung bỏ vào một chén riêng


5) Trộn Gỏi

  • Bỏ gà xé (ở phần 1) vào một đĩa to
  • Trộn muối ớt (ở phần 4) vào, trộn từ từ, nếm sao cho vừa ăn
  • Trộn hành tây ngâm dấm (ở phần 3) vào
  • Trộn rau thơm (ở phần 2) vào


6) Mời Bà Con Nhậu





Friday, December 5, 2014

Trở Về (Châu Kỳ) Trần Thái Hòa

Trở Về

Music by: Châu Kỳ

Sung by: Trần Thái Hòa

Photos: Internet

Edited by: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Trở Về' Sáng tác Châu Kỳ

Trần Thái Hòa hát





Thursday, December 4, 2014

Wildlife

Wildlife

Photos by Hoàng Khai Nhan




Con Cò Lặn Lội Bờ Sông





Cái Diệc (Blue Heron)





Diệc Bay (The Blue Heron in Flight)





Bồ Nông Cất Cánh (The Pelican Taking Off)





Nhạn Đã Trở Về (The Terns Are Coming Back)





Cánh Nhạn





Nhạn Săn Mồi





Nhạn Săn Mồi





Đôi Cò Mày Đi Ăn Đêm





Đằng Đằng Sát Khí





Đàn Bồ Nông (The Pelicans)





Khi Nắng Vừa Lên





Cò Đi Ăn Sớm





Mồi Ngon





Cô Đơn





Yêu






Wildlife by Hoàng Khai Nhan on Panoramio




Monday, December 1, 2014

Chinatown San Francisco

Phố Tàu San Francisco

Photos by Hoàng Khai Nhan

Camera: iPhone 5

Date taken: Dec 1, 2014
























Wednesday, November 26, 2014

Không Còn Mùa Thu (Việt Anh) Quang Tuấn

Không Còn Mùa Thu

Music by: Việt Anh

Sung by: Quang Tuấn

Photos: Internet

Edited by: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Không Còn Mùa Thu' Sáng tác Việt Anh

Quang Tuấn hát





Sunday, November 23, 2014

Nương Chiều (Phạm Duy)

Nương Chiều

Sáng tác: Phạm Duy

Tiếng hát: Ái Vân

Hình ảnh: Internet

Trình bày: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Nương Chiều' Sáng tác Phạm Duy

Ái Vân hát







Monday, November 10, 2014

Tiếng Đàn Bầu Phạm Đức Thành

Tiếng Đàn Bầu

Phạm Đức Thành



Nhạc sĩ Phạm Đức Thành


Giấc Mơ Trưa

Nhạc Giáng Son
Đàn bầu Phạm Đức Thành



Những bản hòa tấu đàn bầu hay nhất của Phạm Đức Thành



Sunday, November 9, 2014

Xin Dùng Con Làm Khí Cụ Bình An

Xin Dùng Con
Làm Khí Cụ Bình An

Sáng tác & Trình bày: Phạm Văn Phú


Click on the video below to play!


Xin Dùng Con Làm Khí Cụ Bình An

Sáng tác & Trình bày Phạm Văn Phú



Tuesday, November 4, 2014

Hình Ảnh Đêm Tiền Phi

Reunion 2014

September 26, 2014

Hình Ảnh Đêm Tiền Phi

by Hoàng Lão Tà Tà




Click on Left/Right arrow of the photo above to browse the album!

or...

To see all photos of the album click on the link below:

Hình Ảnh Đêm Tiền Phi by HLTT




Saturday, November 1, 2014

Quậy! Quậy! Quậy!

Reunion 2014

September 26, 2014

Sinh Hoạt Tiền Phi

Quậy! Quậy! Quậy!


Click on the video below to play!


Sinh Hoạt Tiền Phi

Quậy! Quậy! Quậy!



Friday, October 31, 2014

1, 2, 3 Dzô

Reunion 2014

September 26, 2014

Sinh Hoạt Tiền Phi

1, 2, 3 Dzô!


Click on the video below to play!


Sinh Hoạt Tiền Phi

1, 2, 3 Dzô!



Tiệc Tiền Phi

Reunion 2014

September 26, 2014

Tiệc Tiền Phi


Click on the video below to play!


Tiệc Tiền Phi



Thursday, October 30, 2014

Tombe La Neige

Reunion 2014

September 26, 2014

Tombe La Neige

( Tuyết Rơi )

Trình bày: Nguyễn Giang

Đệm đàn: Tạ Kỳ Linh


Click on the video below to play!


'Tombe La Neige' Nhạc Ngoại Quốc

Trình bày Nguyễn Giang



( To be continued... )

Wednesday, October 29, 2014

Besame Mucho

Reunion 2014

September 26, 2014

Besame Mucho

Trình bày: Phạm Xuân Trường


Click on the video below to play!


'Besame Mucho' Nhạc Ngoại Quốc

Trình bày Phạm Xuân Trường



( To be continued... )

Sunday, October 26, 2014

Em Gái Quê

Em Gái Quê

Music by: Thái Thịnh

Performed by: ban Duyên Quê

Lighting Engineer: Bill Wynn

Sound Engineer: Ken Vu

Choreographers: Vivian Hann & Nancy Pham

Costume designed by: Helen Hoang, Vivian Hann, Tuan Shops

Guốc Mộc & Quạt Mo designed by: Biên Nguyễn

Áo The & Nón Quai Thao by: Bến Thành

Director of Photography: Hoàng Khai Nhan

Edited by: Hoàng Lão Tà Tà


Click on the video below to play!



'Em Gái Quê' Sáng tác Thái Thịnh

Ban Duyên Quê trình bày



Friday, October 24, 2014

Bến Xuân (Văn Cao & Phạm Duy)

Bến Xuân

Sáng tác: Văn Cao & Phạm Duy

Tiếng hát: Dzuyên Hà

Âm thanh & ánh sáng: Nguyễn Văn Biên

Quay & Edit phim: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Bến Xuân' Sáng tác Văn Cao & Phạm Duy

Dzuyên Hà trình bày



Ôi, Bảo Hiểm Nhân Thọ

Tản Mạn

Nguyễn Giang

Trước hết, xin cáo lỗi các bạn CVA. Bài viết vừa rồi của tôi về Tổng Thống Obama (Note của BBT: Không đăng trên blog này), không ngờ đã gây ra những tranh cãi không cần thiết. Thật sự, tôi chỉ muốn đơn thuần trình bầy quan điểm của mình và mong mỏi có được những quan điểm phản biện.

Nhưng đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao chúng ta phải dùng tiếng Mỹ để đối thoại với nhau? Các cụ muốn khoe tiếng Mỹ, hay đã quên tiếng Việt, hoặc tiếng Việt của chúng ta giản dị quá, không đủ để tranh luận?

Bài viết sau đây hoàn toàn là tưởng tượng. Xin các bạn chớ động lòng, nhất là những bạn đã dùng nghề bảo hiểm làm cần câu cơm! Xin quý bạn nhớ hộ, đây chỉ là một bài viết vui, nhằm mục đích giảm bớt căng thẳng gây ra bởi bài viết nêu trên mà thôi. Xin đa tạ!

Nguyễn Giang


Có một định nghĩa về Life Insurance rất chính xác như sau : "Life insurance is a contract that keeps you poor all your life so that you can die rich" - Bảo hiểm nhân thọ là một hợp đồng khiến bạn nghèo suốt đời, để bạn có thể trở nên giầu sau khi chết.

Hồi mới qua, tôi có share phòng của một ông cựu Trung Tá. Ông ta vừa bị "lay off." Ở Mỹ, nếu miễn cưỡng phải về nhà đuổi gà cho vợ, thường chúng ta có 2 options: Nếu có vốn thì mở cơ sở thương mại, bằng không thì nhẩy ngay vào 2 nghề, bảo hiểm và địa ốc.

Thế là ông chủ nhà của tôi bèn nhẩy ngay vào nghề bảo hiểm nhân thọ. Suốt ngày ông ta bốc điện thoại gọi cho họ hàng và bạn bè:

- Sao, dạo này anh và gia đình khỏe không?

Rồi không cần đợi đối phương giải bầy khúc nhôi, ông ta hỏi ngay:

- Thế đã mua bảo hiểm nhân thọ cho gia đình chưa?

Ở đầu giây bên kia, con mồi lúng túng thấy rõ:

- Dạ, chưa anh!

Ông chủ nhà của tôi bèn chuyển sang giọng thiết tha, thiết tha không kém già Hồ khi nói chuyện sửa sai hồi Cải Cách Ruộng Đất:

- Chết chết, bây giờ mà anh còn chưa mua Life Insurance? Người ta mua ào ào kia kìa! Bản thân tôi đây cũng mua cho cả gia đình từ bao năm nay. Nhỡ mình có mệnh hệ nào, ngã lăn đùng ra thì vợ con đi ăn mày à? Anh có thương vợ con anh không? Sống ích kỷ quá đâu có được!

Rồi ông ta hạ thấp giọng xuống:

- Này này, moa bây giờ làm agent cho New York Life. Có cái plan này lợi cho người mua lắm, để moi giải thích cho toa! Thương toa, moa mới chỉ cách cho toa đấy nhé!

Sau đó, ông ta nói huyên thuyên một hồi về "chương trình mới." Rồi hỏi ngay:

- Thế nào, mua đi chứ? Cái Promotion này sắp expire rồi đấy! Chậm mua là phải đóng tiền cao hơn đấy, thiệt thòi lắm chứ không phải chơi đâu!

- Anh để tôi bàn lại với "ma phăm" nhé, cám ơn anh!

Ông chủ nhà quay lại nói với tôi:

- Thằng này ngu quá, mình chỉ con đường tốt cho nó để đi mà lại không chịu bước vào, ngu đến thế mà không biết!

Sau này, trong một bữa nhậu, lúc cả hai ngà ngà say, tôi mới hỏi ông ta:

- Thế anh có mua Life Insurance không hả anh?

Ông ta cười hề hề:

- Sức mấy mà tao mua hả mày! Tiền tao đâu có "quởn" cho dzụ này!

Một ông bạn nối khố của tôi, có bà vợ ở nhà suốt ngày vặn ra dô đài VN. Nghe ra rả mãi các chương trình Life Insurance, bị kích động không thể tả, bèn giục ông chồng đi mua Life Insurance cho 2 người. Ông bạn tôi đành mua 2 cái. Cái thứ nhất cho ông ấy chỉ có insure $100.000 thôi. Cái thứ nhì cho bà ấy thì mua đến 1 triệu đồng Huê Kỳ.

Có lần bà ta "théc méc":

- Sao anh mua cho anh ít thế, còn em thì nhiều thế, hả anh?

Ông ta vừa hùng hồn vừa tha thiết, trả lời:

- Em chẳng hiểu gì sất! Anh yêu em lắm, anh rất lo đến tính mạng và cuộc đời của em nên mới mua nhiều thế! Còn anh, đi lính, vượt biên, sống sót đến bi giờ, cái chết, cuộc đời anh coi nhẹ như lông hồng, bảo hiểm nhiều làm gì cho phí tiền.

Ông ta thổ lộ với tôi:

- Hà hà, mình nói thế mà nó tin như sấm, ông ạ! Thế mới biết, đàn bà dễ bị dụ là vậy!

Rồi ông ta tỏ vẻ băn khoăn tợn:

- À này, từ hồi mua bảo hiểm nhân thọ, mình hút thuốc lại mà con vợ mình nó chẳng cấm đoán gì cả! Hay là nó mong cho mình chết sớm để ẵm cái bảo hiểm một trăm ngàn đồng? Tháng vừa rồi, tôi bị cúm. Nó săn sóc tôi tận tình lắm, không biết có thật lòng không hay chỉ là ngọt nhạt thôi? Tôi nghi lắm, ông ạ!

Mình vẫn yêu vợ lắm đấy chứ, nhưng từ hồi mua bảo hiểm nhân thọ cho nó, đôi khi đầu mình cứ phảng phất những ý tưởng... không được lương thiện cho lắm. Mẹ kiếp, hồi chưa mua đâu có dzậy, đầu óc vô tư lắm mà!

Có một chuyện vui về bảo hiểm, tôi xin kể hầu quý bạn:

Có một ông nọ bị đụng xe. Sau đó, ông ta cố tình giả vờ bị bại liệt, phải ngồi xe lăn để quyết lấy tiền bảo hiểm. Sau phiên tòa mà ông ta là kẻ thắng với 1 số tiền bồi thường khá lớn, luật sư của hãng bảo hiểm bực tức nói với ông ta:

- Tôi biết ông giả vờ! Tôi sẽ cho người theo dõi ông ngày đêm. Ông mà rời khỏi chiếc xe lăn là biết tay tôi!

Ông ta bình thản trả lời:

- Anh biết tôi sẽ làm gì với số tiền bồi thường này không? Này nhé, tôi sẽ đi du lịch khắp nơi, sẽ đi Tầu này, Spain này, England này...

Nơi cuối cùng tôi viếng thăm sẽ là nước Pháp. Tôi sẽ viếng tháp Eiffel này, ga Lyon đèn vàng này, vườn Luxembourg để xem lá rơi trên vai những pho tượng trắng này. Rồi tôi sẽ đến Lộ Đức, nơi Chúa thường ban phép lạ. Voilà, ở đấy, chờ xem, anh sẽ thấy phép lạ xẩy ra cho 1 kẻ ngoan đạo như tôi!

Trước đây, kẻ viết bài này có "nghe lời đường mật" mà đóng Life Insurance được gần 7 năm. Mỗi tháng, 2 vợ chồng phải è cổ ra đóng gần 500 bạc vì theo lời Agent, sau 10 năm sẽ không phải đóng nữa, ngoài ra, sau 10 năm còn có được tiền lời để có thể ung dung dưỡng già.

Ngay lúc đó, vợ chồng tôi đã mơ đến một tương lai huy hoàng như cổ tích.

Này nhé, với tiền về hưu cùng với tiền lời từ Life Insurance, ai cấm vợ chồng mình sẽ dùng... xe lăn để đi du lịch khắp nơi, đi cả đến những xứ khỉ ho cò gáy như Miến Điện hoặc Hung Ga Ry chẳng hạn. Khoe nhà, khoe job, khoe vợ, khoe con, khoe cháu chán rồi, mốt bây giờ là khoe tiền hưu và khoe đi du lịch. Mà chẳng lẽ khoe đi Pháp, Tầu, Ý, Nhật là những chỗ ai cũng biết cả. Mình phải khoe những chỗ xa lạ như Hung Ga Ry, Hy Lạp, Perou... người ta mới nể, đúng không em?

Rảnh ra thì đóng góp cho việc từ thiện (với điều kiện phải đăng tên tuổi mình với chữ đậm đàng hoàng). Vì không phải lo lắng tiền bạc nữa, anh sẽ dùng thì giờ rảnh rỗi để mần thơ, còn em sẽ phổ nhạc thơ anh và quát, xin lỗi, hát cho anh nghe, như em đã từng hát vào tai anh mấy chục năm nay có lẻ!

Anh sẽ từ chức Hội Trưởng Hội ĐSV (Đếch Sợ Vợ) để bàn giao cho người tài đức hơn. Chắc chắn phải là 1 cụ ông với thành tích không thể tranh cãi là dọt về VN một mình mà không cần bà xã đồng ý (về VN mà có vợ đi cùng thì thà ở nhà còn hơn!) Sau đó, anh sẽ cố tranh chức Hội Trưởng Hội CSV (Cứ Sợ Vợ), lý do là vì hội này đông hội viên hơn nên làm Hội Trưởng có uy hơn, chả bù với cái hội Đếch Sợ Vợ, loe ngoe có vài mống mà lại cứ hăm dọa rút lui dần dần mới khổ chứ! Ở đất Mỹ này, hội viên Hội Sợ Vợ đông không thể tả, gạt đi hổng hết các cụ ạ!

Sau này, hỏi 1 Agent khác thì mới biết, sau 10 năm, nếu bạn không có tiền đóng nữa thì hãng bảo hiểm sẽ dùng tiền bạn đã đóng để tiếp tục đóng để duy trì bảo hiểm của bạn, chứ không phải dùng tiền của hãng để đóng cho bạn (đừng tưởng bở!) Còn tiền cash value thì chỉ khoảng vài chục mỗi tháng cho vui (nghèo mà ham!)

Tôi bèn bàn với cô vợ ngây thơ của tôi: "Em ạ, thôi mình dẹp vụ Life Insurance này cho rồi. Này nhé, nếu anh chết đi thì với tiền dành dụm của chúng mình và cơ sở thương mại của em, em và con dư sức sống còn. Vả lại ở xứ Mỹ này, với sức học cộng với khả năng Anh ngữ của nó, nó dư sức kiếm 50, 60 ngàn 1 năm để tư lo liệu cho bản thân. Chả bù với bố của nó, văn dốt võ dát, tiếng Anh thì ăn đong, trước đây chẳng bao giờ kiếm được trên 1,500$ một tháng mà vưỡn sống nhăn. Đến bi giờ, chỉ với tiền hưu non không thôi, mà anh vẫn thoải mái đi KHIÊU VŨ DƯỠNG SINH cũng như ăn PHỞ 50% OFF, có chết thằng Tây nào đâu?

Cô vợ ngây thơ của tôi bèn hỏi:

- Thế nếu em chết trước anh thì sao ?

Thú thật với các bạn, khi nghe câu này, lòng tôi bồi hồi và xốn xang lắm, và cũng hồi hộp nữa. Vì thương vợ ra đi sẽ để mình ở lại mồ côi chăng? Vì thương thân mình sẽ đau khổ sống độc thân bất đắc dĩ, phải đi chợ mua bó rau, con cá, mắm muối hay sao? Cuộc đời 1 thằng thích hưởng thụ như mình, nếu vợ chết rồi thì sẽ ra nàm thao nhỉ? Chắc hẳn "khổ" nhắm! Có người khác lo cơm nước, hầu hạ mình chắc khó mà quen lắm. Người thay thế thì lại lạ nước lạ cái, bắt theo những fantasies của mình cho sát thì cũng phải tốn nhiều thì giờ chỉ bảo! Mà không biết "hắn" có chịu không, hay lại chê rằng "dơ", hoặc lại nghi ngờ về kiểu mẫu đạo đức Khổng Tử có thừa của mình? Mà nhỡ "hắn" tìm cách để dzớt tiền già của mình thì nàm thao? Ngoài ra, lại mất đi nhiều cái thú lắm, như cái thú ngồi ngoài xe mùa hè chờ vợ đi chợ, như cái thú rửa bát, như cái thú nghe vợ nói non-stop, như cái thú cãi nhau với vợ chẳng hạn...

Tôi bèn tạo 1 bộ mặt nghiêm và buồn để trả lời vợ tôi:

- Nếu em đi rồi, chắc anh phải bán nhà rồi về VN sống vậy. Ở đây, với bao kỷ niệm của tụi mình qua mấy chục năm hương lửa, anh cách chi mà sống nổi?

Trong đầu tôi lúc ấy lại nghĩ như sau: "Nói chơi hay nói thiệt đó, bà nội, trông em phây phây thế kia thì làm sao mà đi trước anh nổi, thế là niềm mơ ước mùa Giáng Sinh đi đoong rồi, đời ta sẽ cứ thế mà tàn trong ngõ hẹp! May lắm còn khoảng 10 năm nữa, rồi ta sẽ như bao đấng trượng phu nam tử khác, cơm nhà quà vợ đến cuối đời, rồi đùng 1 cái bị stroke, thế là xong 1 kiếp người. Oh, yes, that's human bondage!!!

Cuối cùng, vợ chồng tôi đồng ý bỏ luôn cái Life Insurance cà chớn này. Vậy mà cũng mất đi mười mấy ngàn tiền service, có ai làm không công cho mình đâu! Các bạn thử nghĩ xem, hiếm khi có hãng bảo hiểm nào file Bankruptcy lắm, còn các CEO của họ thì di chuyển toàn bằng phi cơ riêng. Lương thì 6, 7 con số. Tiền đó ở đâu ra, có phải từ những thằng khố rách áo ôm như mình, đã nghèo lại còn hay lo, đã lo lúc sống chưa xong mà lại còn lo sau khi chết vợ con sẽ ra sao nữa!

Xin lỗi, nếu có quý vị nào đang bán bảo hiểm hoặc sẽ bán bảo hiểm, xin cứ coi đây là lời lẽ của 1 kẻ thiêú hiểu biết về bảo hiểm mà thôi. Còn quý vị đang có Life Insurance xin đừng vì những lời nói quàng xiên của tôi mà quit bảo hiểm. Có thể tôi và vợ tôi ngây thơ, còn các bạn có thể khôn hơn tôi. Mỗi người có 1 hoàn cảnh khác nhau và niềm tin cũng chẳng giống nhau, phải không các bạn?

Nguyễn Giang

Khóa 7/68 KQ
AFDC Member
CVA Chuồng Ngựa 60 - 67

Wednesday, October 22, 2014

Thương Về Xứ Huế (Minh Kỳ)

Thương Về Xứ Huế

Sáng tác: Minh Kỳ

Trình bày: Duyên Hà, Thủy Hoàng, Hàn Vinh

Âm thanh & ánh sáng: Nguyễn Văn Biên

Quay & ráp phim: Hoàng Khai Nhan


Click on the video below to play!



'Thương Về Xứ Huế' Sáng tác Minh Kỳ

Duyên Hà, Thủy Hoàng, Hàn Vinh trình bày



Monday, October 20, 2014

Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi (tiếp theo)

Reunion 2014

September 26, 2014

Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi (Tiếp Theo)


Click on the video below to play!


Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi (Tiếp Theo)



Sunday, October 19, 2014

Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi

Reunion 2014

September 26, 2014

Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi


Click on the video below to play!


Sinh Hoạt Đêm Tiền Phi



Saturday, October 18, 2014

Dạ Vũ

Reunion 2014

September 27, 2014

Dạ Vũ


Click on the video below to play!


Dạ Vũ



Về Miền Nam

Reunion 2014

September 27, 2014

Về Miền Nam

Sáng tác: Trọng Khương

Trình bày: Ban Đồng Ca 7/68 KQ Nam Cali


Click on the video below to play!


'Về Miền Nam' sáng tác Trọng Khương

Ban Đồng Ca 7/68 KQ Nam Cali



( To be continued... )

Friday, October 17, 2014

Giòng An Giang

Reunion 2014

September 27, 2014

Giòng An Giang

Sáng tác: Anh Việt Thu

Tiếng hát: Thúy Anh


Click on the video below to play!


'Giòng An Giang' sáng tác Anh Việt Thu

Tiếng hát Thúy Anh



( To be continued... )

Tuyết Trắng

Reunion 2014

September 27, 2014

Tuyết Trắng

Sáng tác: Trần Thiện Thanh

Tiếng hát: Phượng Linh


Click on the video below to play!


'Tuyết Trắng' sáng tác Trần Thiện Thanh

Tiếng hát Phượng Linh



( To be continued... )

Thursday, October 16, 2014

Bắc Một Nhịp Cầu

Reunion 2014

September 27, 2014

Bắc Một Nhịp Cầu

Sáng tác: Hoàng Trọng

Song ca: Hoàng Anh & Nguyễn Giang


Click on the video below to play!


'Bắc Một Nhịp Cầu' Sáng tác Hoàng Trọng

Song ca Hoàng Anh & Nguyễn Giang



( To be continued... )

Wednesday, October 15, 2014

Sinh Hoạt Đêm Đại Hội

Reunion 2014

September 27, 2014

Sinh Hoạt Đêm Đại Hội


Click on the video below to play!


Sinh Hoạt Đêm Đại Hội

27 September 2014



( To be continued... )

Tương Ngộ Tương Phùng

Reunion 2014

September 27, 2014

Tương Ngộ Tương Phùng

QUAN HỌ BẮC NINH

Trình bày: Ái Liên & Văn Phú


Click on the video below to play!


'Tương Ngộ Tương Phùng'
Quan Họ Bắc Ninh

Trình bày Ái Liên & Văn Phú



( To be continued... )

Tuesday, October 14, 2014

Mấy Dặm Sơn Khê

Reunion 2014

September 27, 2014

Mấy Dặm Sơn Khê

Sáng tác: Nguyễn Văn Đông

Trình bày: Thanh Chi


Click on the video below to play!


'Mấy Dặm Sơn Khê' Sáng tác Nguyễn Văn Đông

Trình bày Thanh Chi





( To be continued... )

Monday, October 13, 2014

Thương Về Xứ Huế

Reunion 2014

September 27, 2014

Thương Về Xứ Huế

Sáng tác: Minh Kỳ

Trình bày: Duyên Hà, Thủy Hoàng, Hàn Vinh


Click on the video below to play!


'Thương Về Xứ Huế' Sáng tác Minh Kỳ

Duyên Hà, Thủy Hoàng, Hàn Vinh trình bày



( To be continued... )

Sunday, October 12, 2014

Mưa Rơi

Reunion 2014

September 27, 2014

Mưa Rơi

Sáng tác: Ưng Lang & Châu Kỳ

Trình bày: Mộng Hoa


Click on the video below to play!


'Mưa Rơi' Sáng tác Ưng Lang & Châu Kỳ

Mộng Hoa trình bày



( To be continued... )

Đất Lành

Reunion 2014

September 27, 2014

Đất Lành

Sáng tác: Phạm Đình Chương

Trình bày:
Trần Ngọc Nguyên & Duyên Hà
Hồng Quang Lập & Hoàng Anh
Châu Cay & Thanh Chi


Click on the video below to play!


'Đất Lành' sáng tác của Phạm Đình Chương

Trình bày:
Trần Ngọc Nguyên & Duyên Hà
Hồng Quang Lập & Hoàng Anh
Châu Cay & Thanh Chi



( To be continued... )