Wednesday, March 5, 2014

Phượng Ơi... Ngày Tháng Cũ

Thơ Phương Anh

Phượng ơi, sao phượng cứ đỏ hoài một màu nhức nhối
Cứ rưng rưng một màu nắng phôi phai
Khi lòng ta năm tháng đã nguôi quên
Đã xếp lại trang thơ. Dù nuối tiếc

Phượng oi, đừng níu kéo nữa khi thời gian cách biệt
Khi bài thơ đã bôi xóa chữ sau cùng
Khi ta mất rồi những ngày tháng nhớ mong
Ngôi trường cũ. Dấu yêu xưa. Kỷ niệm

Phượng ơi, sao cứ nở?.. Lòng ta cơn mưa tím
Mưa tháng năm rưng rức cánh ve buồn
Con đường xưa sao đầy ắp nhớ nhung
Khi nhìn cánh phượng bên lề đường. Ướt đẫm

Phượng ơi, ta vẫn tiếc những tháng ngày đó lắm
Hè chưa sang mà phượng đã rưng rưng
Cô học trò thoáng một chút bâng khuâng
Mơ trên giấy, trên thơ, hồn mực tím

Những dòng mực ướt hoài trong kỷ niệm
Ngôi trường xưa. Một ngày đó... Rất xưa
Thầy cô. Bạn bè. Sáng nắng. Chiều mưa
Ngây thơ quá đường đời chưa vướng bận

Thôi phượng nhé, đừng đỏ màu vương vấn
Cả một khoảng đời đã gởi lại sau lưng
Hạt lệ này. Lau hết. Chẳng bâng khuâng
Ngày tháng cũ đã xa rồi, đó phượng!

"Cô học trò thoáng một chút bâng khuâng
Mơ trên giấy, trên thơ, hồn mực tím
"
Phương Anh


No comments:

Post a Comment

Cám ơn bạn đã ghi cảm tưởng!