Friday, March 29, 2013

Về Em, Đã Khuất

Thơ Nguyễn Giang



Tưởng nhớ L., vừa qua đời!

Anh vừa nhận được tin em, buồn thảm
Trận mưa đêm thịnh nộ mấy ai ngờ.
Trong cơn mê, em đến, tận xa xưa
Tình cũ kỹ, cuối đời còn thảng thốt

Nhớ được gì trong trái tim rũ liệt,
Anh tên hề mang mặt nạ tang thương.
Tình yêu vội, nỗi đau cuồng,
Thành con trẻ hát đồng dao vô nghĩa.

Ôi binh nghiệp, của lạnh lùng cay đắng
Anh lang thang trong biển lạ mơ hồ.
Điểm lân tinh rọi sáng nỗi thâm u,
Lòng em đấy, anh dựa vào êm ả.

Nhớ ngày nào trong quán nghèo, xiêu đổ
Em ngồi cao như ánh sáng tương lai.
Anh ngậm ngùi, kẻ chẳng có ngày mai,
Lịm trong tối, vo tròn niềm oan khuất.

Rồi em đến, trời anh đầy mật ngọt
Từng cành xanh lá đỏ cũng thiên thu.
Trời Cao Nguyên, vạt áo lộng tương tư
Mùi hương thoảng, cỏ cây chừng tĩnh lặng.

Như chan chứa tranh Van Gogh ngày nắng,
Anh và em trên ngưỡng cửa thiên đường.
Mưa Prevert, giọt thu vàng,
Sóng tình ái chan hòa cùng vũ trụ.

Đừng bước vội, mùa em còn nắng tỏa
Khi em ngồi, mây gió cũng vào Xuân.
Hồn say mê, vồ vập những ân cần,
Trong một cõi thênh thang anh khói lụn.

Là ân nhân, em không màng cảm tạ
Là bầu trời, em chẳng kể chở che.
Tim xanh xao, mộng hư thực đi về
Anh bay lượn trong tình em cao rộng.

Nhưng tình yêu nào đi cùng phép lạ,
Ngõ cúc vàng chẳng thể mãi thơm hương!
Tình đơn điệu, ý xem thường,
Anh bối rối trước miệng đời hèn hạ.

Em tỳ bà, buông tiếng khuya lạnh lẽo,
Anh trăng xanh, đêm nguyệt lạc chán chường.
Từ lũng sâu theo cánh gió tai ương,
Chuông ly biệt ngân nga lời phản trắc.

Những ngày đây, trong kiếp đời còn lại
Đã xa rồi, bao miệng tiếng thế gian.
Còn đâu đây, lời thở lời than,
Ẩn khuất mãi nỗi khan lồng ngực mỏi.

Như loài chim cũng trở về cố quận,
Như đá kia cảm nhận ý vô thường.
Như thuyền kia, trăng cổ độ vấn vương,
Kiếp sống ấy bên đời kia, có phải?

Nguyễn Giang

Nguyễn Giang

4 comments:

  1. Bài thơ hay quá, thật không hổ danh là "thi sĩ Nguyễn Giang" !

    ReplyDelete
  2. Tôi như lạc vào một cung điện nguy nga tráng lệ được trần thiết toàn pha lê, không dám cử động vì e sợ một bước động hờ cũng làm đổ vỡ nét nguy nga!

    Tôi chỉ muốn ngồi im, liếc nhìn từ đầu đến cuối, rồi lại từ đầu đến cuối, để nghe trọn âm hưởng của bài thơ, để cảm nghiệm những ý tình, đang luân chuyển trong tôi, dù đó là đắng cay trong hy vọng, là hạnh phúc khi yêu và được yêu, là phẫn nộ khi biệt ly. . .

    Tôi không nên viết nữa vì dòng chữ tôi đang viết như những điểm đen đang hiện dần trong cung điện nguy ngay tình ái của tác giả mà tôi ngỡ như của riêng tôi! Không, đừng viết gì thêm nữa!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn C.và K. đã quá khen. Thật sự, bài thơ này chỉ là 1 lời xin lỗi với L. ,mà vì vài ngăn trở, tôi đã không thể gặp mặt., khi L. ra đi.!

      Delete
  3. Bài thơ vẫn còn đây mà Giang.

    ReplyDelete

Cám ơn bạn đã ghi cảm tưởng!